Phạm Văn Bân
www.advite.com
www.advite.com
I. Khái niệm:
Phàm khi muốn tìm hiểu về tiếng nói, phong tục và tập quán, nguồn tài liệu chính của tôi là lịch sử bởi lẽ một bên là cái bóng và bên kia là cái hình; hai cái không thể tách rời ra được. Các sự kiện lịch sử giúp giải thích được rất nhiều nghi vấn, đặc biệt về tục tị húy cùng các ảnh hưởng của nó trong ngôn ngữ, địa danh và nhân danh.
Phàm khi muốn tìm hiểu về tiếng nói, phong tục và tập quán, nguồn tài liệu chính của tôi là lịch sử bởi lẽ một bên là cái bóng và bên kia là cái hình; hai cái không thể tách rời ra được. Các sự kiện lịch sử giúp giải thích được rất nhiều nghi vấn, đặc biệt về tục tị húy cùng các ảnh hưởng của nó trong ngôn ngữ, địa danh và nhân danh.
Trong
quá trình Trung và Nam tiến, khởi sự từ thời vua Lê Đại Hành (năm 980,
chiếm tỉnh Quảng Bình) kéo dài mãi cho đến năm 1847 là năm vua Thiệu
Trị phong vương cho Nặc Ông Đôn làm Cao Miên quốc vương, người Việt Nam
đã hoàn toàn xâm chiếm và tiêu diệt các nước Chiêm Thành và Thủy Chân
Lạp (tức miền Trung và Nam Việt Nam ngày nay). Nhưng sau đó, miền Nam
bị Pháp chiếm làm thuộc địa (régime colonial), còn miền Bắc là xứ bảo
hộ (forme protectorale, cai trị bởi chức quan Kinh Lược, Pháp dịch là
Vice-roi) và miền Trung được "tự trị" bởi triều đình nhà Nguyễn trong
khoảng 100 năm. Thực ra, ba xứ Bắc, Trung, Nam là ba trong năm xứ thuộc
Liên Bang Đông Dương thuộc Pháp. Trải qua các biến cố lịch sử vừa nói,
nhiều dấu vết đã lưu lại trong đời sống người Việt Nam, đặc biệt khi
xét đến các khác biệt về tiếng nói và phong tục của người miền Bắc và
miền Nam.