Tim thông tin blog này:

Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2017

Quân nhân Nguyễn Ngọc Tình mất tích hay đào ngũ? - Cần xác minh, kết luận rõ

Wednesday, 27/11/2013, 09:09:00 AM
Đơn vị cũ, UBND xã và Bộ CHQS tỉnh Thanh Hóa khẳng định quân nhân Nguyễn Ngọc Tình, nguyên quán xã Hoằng Đạt, Hoằng Hóa, Thanh Hóa, thuộc Trung đoàn 158, Sư đoàn 339 vẫn còn sống bên đất bạn Cam-pu-chia, trong khi một số đồng đội cùng đơn vị lại khẳng định quân nhân Nguyễn Ngọc Tình mất tin, mất tích và cùng gia đình đồng chí Tình kiến nghị các cơ quan chức năng giải quyết chế độ theo luật định. Sự việc đã kéo dài 24 năm, đến nay vẫn chưa có kết luận. 
 
Những thông tin trái chiều

Chúng tôi tìm về thôn Trù Ninh, xã Hoằng Đạt (Hoằng Hóa, Thanh Hóa) gặp lại những cán bộ xã thời kỳ 1987-1989 để tìm hiểu về thông tin quân nhân Nguyễn Ngọc Tình.

Bà Nguyễn Thị Thởn với bức ảnh của con trai Nguyễn Ngọc Tình.

Trở về từ ký ức: Mối lương duyên Việt-Campuchia hồi sinh người lính tình nguyện

Cập nhật lúc 07:59, Thứ Ba, 28/06/2016 (GMT+7) (QBĐT) - Đối với anh, một chiến sỹ quân tình nguyện Việt Nam “mất tin” năm 1986 tại Campuchia, gia đình nhận giấy báo tử tháng 11-1991, rồi 30 năm sau ký ức chợt thức tỉnh, anh tìm đường trở về Việt Nam, tìm ra gia đình, người thân. Cuộc hội ngộ sau 30 năm đầy máu, nước mắt, nỗi đau và hạnh phúc. Hành trình 30 năm trở về quê hương của anh là câu chuyện dài thấm đẫm nhân sinh.

Giấy báo tử của anh Nguyễn Xuân Thanh.
Giấy báo tử của anh Nguyễn Xuân Thanh.
Họ tên đầy đủ của anh là Nguyễn Xuân Thanh, sinh năm 1962, tên Campuchia là Soocvana, quê quán thôn Xuân Lai, xã Mai Thủy, huyện Lệ Thủy. Nguyễn Xuân Thanh nhập ngũ tháng 2-1982, đơn vị: Hòm thư 9R-191, thành phố Hồ Chí Minh, cấp bậc chiến sỹ, nhiệm vụ lái xe đầu kéo, kéo các loại pháo vào trận địa.
Trong những giấy tờ gia đình anh còn lưu giữ được, chúng tôi tìm thấy tấm giấy báo tử do Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Quảng Bình ký ngày 20-11-1991 xác nhận chiến sỹ Nguyễn Xuân Thanh “mất tin” tháng 9-1986 nhưng không rõ anh “mất tin”  tại nơi nào trên đất nước Campuchia. Bấm đốt ngón tay từ đó đến khi anh trở về quê hương, vùi đầu vào lòng mẹ già mắt mù lòa vì những tháng năm khóc thương con thì đúng 30 năm chẵn.
Một kỷ vật khác của anh là bức thư gửi cho vợ Nguyễn Thị Lan viết tại tỉnh Xiêm Riệp ngày 31-12-1985, sau chuyến công tác dài hơn 4 tháng. Anh viết: “Hôm nay anh về tuyến sau rửa xe nên có thằng bạn về nước trưa nay, nhân tiện anh ghi vội mấy chữ thăm em và gia đình vì quá lâu rồi Lan ạ!”. 9 tháng sau, gia đình anh ở Việt Nam cùng đồng đội không còn biết một chút gì về anh nữa.

Lão nhớ trường mình học hồi nhỏ thời VNCH,


Sao thấy đơn giản vô cùng: bậc tiểu học chỉ có ông cai trường là người duy nhất không dạy, ổng lo đủ thứ chuyện hậu cần, vệ sinh kiêm bảo vệ.

Lên bậc trung học mới có thêm giám thị và một nhân viên văn phòng trường (không có máy vi tính, làm sổ sách thí mẹ!). Thầy cô, lương đủ sống tà tà, có thời rảnh giao lưu với nhau và với học sinh, không bân rộn nhiều trong việc soạn giáo án, họp hành như như bây giờ.

Vậy mà người ta không đánh giá thấp nền giáo dục VNCH. Tất nhiên, xã hội ngày càng tiến bộ tạo điều kiện tốt hơn cho học sinh nhưng ngày nay, trả lương cho đội ngũ thấp mà mâm bát phình to, thật nghịch lý.

Thông tin liên quan mới đây trích từ báo Giaoduc:
"Tính bình quân cứ 8 thày cô có một cán bộ quản lý; 4,57 thày cô có một nhân viên phục vụ?
Tổng cộng, nói theo kiểu dân gian thì cứ 2,92 thày cô có một người “ăn theo”.
Vậy ngân sách dành cho giáo dục thực chất bao nhiêu phần trăm dành trả lương cho giáo viên?"

Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2017

Ls ko tự bảo vệ đc mình thì ko nói đến chuyện cứu ai được đâu.

ĐOÀN LUẬT SƯ CHUẨN BỊ KỶ LUẬT TÔI
Sáng nay 18/8/2017, tôi nhận được Thông báo của Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên, về việc xem xét kỷ luật tôi vì đăng bài viết trên Facebook cá nhân.
Trước đây tôi có nhiều bài viết về nghề luật sư, để mọi người hiểu rõ hơn về đội ngũ luật sư hiện nay: luật sư không có vai trò gì đối với công lý, chỉ là vật trang trí cho đẹp phiên tòa, để người khác nhìn vào phiên tòa có dân chủ. Sự thật thì luật sư Việt Nam chỉ có vai trò duy nhất là “Cò chạy án” để lừa người dân lấy tiền.
Các bài viết trên Facebook cá nhân là quyền tự do ngôn luận của mỗi người, không liên quan gì đến hoạt động nghề nghiệp luật sư, nhưng Đoàn luật sư xem xét kỷ luật tôi theo sự chỉ đạo từ phía cơ quan nội chính và an ninh là không đúng pháp luật, nhằm trù dập và bịt miệng tôi không cho nói sự thật.
Luật sư có cái miệng để nói, nhưng không cho tôi nói sự thật về bản chất nghề nghiệp của mình để mọi người trong xã hội biết, thì làm sao nghề luật sư ở Việt Nam phát triển được ?
Đoàn luật sư hãy làm đúng chức năng cao quý của mình là bảo vệ đồng nghiệp, đừng tự biến mình thành tay sai của cơ quan an ninh nhằm trù dập tôi.
Không biết sắp tới Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên sẽ kỷ luật tôi bằng hình thức nào ? mong cộng đồng hãy lên tiếng bảo vệ tôi !

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia có tin cậy?

- Wiki là trang trích dẫn, tổng hợp thông tin trên mạng, có chèn links nguồn và mỗi thanh viên đều có quyền chỉnh sửa, nếu nội dung hợp lý sẽ được duy trì. Nội dung có thể sẽ được bổ sung tư liệu, thay đổi góc nhìn theo thời gian. Nguồn trích dẫn chủ yếu lấy từ tin chính thống nên hạn chế về mặt khách quan.

- Bài được tạo ra từ cá nhân, nhóm có cùng ngôn ngữ của một nước, do đó tính trung lập là tương đối, nhất là liên quan đến chính trị, ví dụ bài trên En.wiki, Zh.wiki. Vi.wiki... về cùng một sự kiện như "hải chiến" Hoàng Sa, Gạc Ma thì nội dung có thể khác nhau. 

- Đối với một vấn đề nào đó liên quan đến sự kiện, nhân vật nhạy cảm thì người ta có thể sử dụng thông tin một chiều (thay vì đa chiều - trung lập) để lèo lái dư luận nhận thức theo định hướng nào đó. 

- Nó có thể bị thao túng vì danh lợi, chẳng hạn cá nhân bỏ tiền thuê người viết tiểu sử - "sự nghiệp..." cho wiki để PR cho bản thân họ và thông qua đó dẫn đến từ khóa top tìm kiếm vì wiki là trang hoạt động mạnh trên Google.

- Hầu hết bài liên quan đến kiến thức nhân loại, sự kiện, nhân vật... nước ngoài, nếu nguồn tiếng Việt hạn chế thì người ta lược dịch chủ yếu từ trang wiki tiếng Anh và... 

- Riêng về ảnh trên wiki được quy định rất chặc chẽ khi đưa lên, phải có nguồn gốc rõ ràng, phải là tác giả ảnh hoặc được phép của tác giả và tuân theo thông lệ bản quyền quốc tế.

Vì vậy về ảnh: đáng tin, về thông tin phổ thông: có thể tin cậy, về thông tin nhạy cảm: chỉ có tính tham khảo.
--------------

(lưu từ fb TC)

Thứ Năm, 24 tháng 8, 2017

5 điều cần biết về ngành dầu khí Việt Nam


Bản quyền hình ảnhBLOOMBERGImage captionThủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng tại lễ khai mạc nhà máy lọc dầu Dung Quất hồi 2009

Kể từ sau quyết định của thủ tướng chính phủ Việt Nam thành lập Tổng công ty dầu khí Việt Nam năm 2006, đây là ngành có thế mạnh cho nguồn thu ngân sách Việt Nam nhờ hoạt động ở vùng có tiềm năng khá ở Biển Đông.

Thứ Ba, 22 tháng 8, 2017

Hoàng Xuân Phú: Một số điều cần trao đổi nhân vụ Trịnh Xuân Thanh


Hoàng Xuân Phú
Xa Tổ quốc gần nỗi đau Tổ quốc
Trải nỗi lòng mong nhẹ bớt nỗi đau
Cái tên Trịnh Xuân Thanh (TXT) sẽ đi vào lịch sử. Song không phải vì tội "cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng", hay vì tội tham nhũng. Dù đã gây ra những hậu quả rất tệ hại, nhưng trong hàng ngũ các đồng chí thi đua phá phách - vơ vét, thì tầm vóc của Thanh vẫn còn khá khiêm tốn. So với các đại ca thì Thanh mới như "trẻ nhỏ đua đòi". Còn so với mấy bố già thì Thanh càng chưa thể sánh ngang vai trên con đường hại dân hại nước. Bởi thế, khi các đại ca và bố già vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, thậm chí còn vắt vẻo trên đỉnh cao quyền lực, thì chắc Thanh cũng khó cam lòng "đầu thú".

Thiên hạ sẽ dùng tên TXT để đề cập một diễn biến hiếm có trong lịch sử ngoại giao, mà đọng lại là hình hài đích thực của kiểu pháp quyền sản xuất tại Việt Nam. Vốn dĩ, thi hành công vụ kiểu giang hồ là chuyện thường ngày ở xứ "dân chủ vạn lần tư bản". Song lần này đặc sản "luật rừng" được xuất khẩu sang khối Cộng đồng chung Châu Âu, và công diễn giữa trung tâm Thủ đô Berlin của Cộng hòa Liên bang Đức.


Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

Nguyễn Văn Thiệu dưới mắt Phạm Xuân Ẩn

Để khỏi phải nói qua nói lại với một số còm men có thể có xung quanh cái tút này, tôi xin có vài lời lưu ý : Việc mô tả các tướng tá chính khách Việt Nam cộng hòa, trong đó có ông Nguyễn Văn Thiệu, là đám ngụy tề tay sai bất tài tham nhũng đồi bại trên sách báo từ lâu chẳng những không có tác dụng “tuyên truyền giáo dục” gì mà còn hạ thấp chiến thắng mùa Xuân năm 1975. Thắng một đám bất tài vô lại thì có gì đáng tự hào đâu mà gọi là chiến thắng vĩ đại! Nhưng nói thật để để cao chiến thắng trong một thời gian dài trên sách báo chính thống là chuyện không hề dễ.
Loạt ký sự về Phạm Xuân Ẩn đăng trên Thanh Niên năm 2001 lẽ ra có 53 kỳ, nhưng có 1 kỳ không đăng được do Tổng Biên tập đi vắng. Nó có tựa đề là “Nguyễn Văn Thiệu dưới mắt Phạm Xuân Ẩn”. Vì là câu chuyện “nhạy cảm”, nên tôi gọi cho anh Nguyễn Công Khế, phân tích cho anh nghe Thanh Niên có thể gặp phản ứng gì từ nội dung bài báo, anh bảo đợi anh về xem kỹ lại trước khi đăng. Nhưng không đợi được, loạt Ký sự phải đăng liên tục hàng ngày, nên bài này phải gác lại rồi trôi luôn.
Bản thảo bài báo tôi không còn giữ, sau này tôi đã lấy từ đó vài chi tiết để lồng vào bài báo “Tầm vóc Phạm Xuân Ẩn” đăng trên Thanh Niên số Xuân, đó là bài báo cuối cùng tôi viết về ông Ẩn mà ông được đọc. Nay xin viết lại câu chuyện này.
Tôi hỏi ông Ẩn : Ai là tướng lĩnh giỏi nhất quân đội Việt Nam Cộng hòa ? Ông nói ngay : Nguyễn Văn Thiệu. Ông Ẩn quen biết cựu Tổng thống VNCH khi ông Thiệu còn là trung tá. Chính ông đã làm thủ tục đưa trung tá Thiệu đi học quân sự ở Mỹ. Ông kể, khi khám sức khỏe để bổ sung hồ sơ đi học, ông Thiệu bị đau răng. Viên thiếu tá quân y bảo với ông Thiệu, muốn có hồ sơ sức khỏe tốt thì tại Quân y viện cái răng đó phải nhổ bỏ, nếu muốn giữ cái răng thì phải đến phòng nha khoa tư của chính viên sĩ quan quân y này. Ông Ẩn khuyên ông Thiệu rằng cái răng còn giữ được thì nên tốn một ít tiền để giữ cái răng, nhưng ông Thiệu dứt khoát : “Không phải tôi sợ tốn tiền mà tôi không thể chấp nhận một sĩ quan lợi dụng việc công để tư lợi thối nát như nó”. Hôm sau ông Thiệu đến Quân y viện nhổ phắt cái răng. Kể lại chuyện đó, ông Ẩn kết luận : “Ông Thiệu là người cương trực”.

Người lão nể phục nhất là ông Nguyễn Văn An,

kể từ ngày VN thống nhất, trong hàng lãnh đạo cấp ủy viên Bộ Chính trị.

Ông là người đem lại sinh khí dân chủ, đặt nền tảng tiến bộ cho hoạt động của Quốc hội.
Ông là người dám chỉ rõ công khai mọi sai lầm của Đảng bắt nguồn từ gốc do "Lỗi hệ thống" và đưa ra khái niệm "Vua tập thể".
Ông kiến nghị Đảng thay đổi cơ chế, sửa đổi Hiến pháp theo hướng dân chủ thực chất, đề xuất cần đưa Đảng vào hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp, cần có luật để Đảng tránh bao biện, làm thay.

Không ít người cho rằng ông nghỉ hưu rồi mới dám nói, chưa hẳn vì suy nghĩ không phải một sớm một chiều, chắc rằng 2 nhiệm kỳ ở vị trí ủy viên BCT, ông đã đấu tranh về mặt lý luận trong nội bộ nhưng dư luận không biết vì nguyên tắc Đảng không được công khai. Tất cả đều vô vọng, tiếng nói của ông thành lạc lõng trong số đông. Tuy nhiên ý kién của ông không phí, nó tạo tiền đề cho người khác nhận thức lại và suy nghĩ về tương lai đất nước.

Theo lão, ông là nhân vật hiếm hoi trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao có chính kiến rõ ràng. Ông có lòng tự trọng, sống có trách nhiệm, về hưu ông vẫn đau đáu nỗi niềm với đất nước.
Ông không xuất hiện trước công chúng khác với một số ông bị thiên hạ chửi rủa, xem thường nhưng vẫn chường mặt nhân dịp lễ lạc nào đó.

Lão nghĩ chính danh "Sĩ phu Bắc Hà" là thế đó!
(lưu từ FB)

Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

Saigon bây giờ…



Đỗ Hồng Ngọc

Saigon bây giờ không thấy có người đẹp nữa! Xưa ra đường cứ thấy người ta vừa chạy xe vừa… ngoái đầu lại nhìn. Bây giờ ra đường người con gái nào cũng trùm kín mặt, mang vớ dài tay, găng tay kín mít, áo khoác sùm sụp, đầu đội mũ bảo hiểm, chỉ chừa hai con mắt lom lom qua kính bảo hộ… !

Ở trên cao nhìn xuống người người dày đặc, từng luồng từng luồng cuồn cuộn trôi đi, lâu lâu cụng mũ bảo hiểm một cái rồi mạnh ai nấy đi, cứ như đàn kiến. Đi bộ trên đường nhiều khi gặp người chào hỏi thân thiện mà chẳng biết ai là ai, đến lúc như chợt nhớ ra họ mới gỡ khẩu trang cười lỏn lẻn. May thay, con gái Saigon bây giờ tuy che mặt mà lại hở đùi! Họ mặc quần short thật ngắn ra đường bất kể sáng trưa chiều tối. Nhờ đó mà cũng có thể nhìn ra người đẹp! Có điều hơi nguy hiểm cho giao thông công cộng vì đường sá không thông thoáng như xưa. Áo dài thì khó mà tìm thấy nữa rồi- trừ trên sân khấu và sàn diễn thời trang. Con gái vì thế mà không còn yểu điệu, dịu dàng, tha thướt nữa. Ngay cả những ngày lễ tết, ở đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ vậy mà cũng khó tìm thấy một tà áo dài. Mọi người trở nên hấp tấp, vụt chạc, căng thằng hơn bao giờ hết. Cái lý do vì sao mất áo dài rồi phải trùm kín mít cả người như vậy thì ai cũng biết. Bụi khói mù trời. Không khí hừng hực. Môi trường đô thị ngày càng xấu đi. Cây xanh tàn rụi. Cao ốc vùn vụt bốc lên!

DNS Jumper - công cụ bỏ túi vượt tường lửa

Đến giờ có người vẫn lúng túng trong việc vượt tường lửa.
Đơn giản như đang giỡn - đây là công cụ bỏ túi nhanh như sao xẹt mà ai cũng tự cài được, xem được đến 99% trang bị chặn. 
Bạn vào đây, tải về DNS Jumper máy tính:
http://taimienphi.vn/download-dns-jumper-233/20-phien-ban
Giải nén, rồi nhấp vào là nó chạy. Vậy là xong chả cần làm gì cả.
Ai thích vọc chơi thì xem hướng dẫn bằng hình, thứ tự chọn cài đặt (viền màu xanh nhạt):

Chiện hai thằng thầy của lão với tình "huynh đệ chi binh"

Thời gian thất nghiệp lão đi phò thằng bạn học thầu xây dựng một trường học ở huyện miền núi, giữ vật tư cho nó. Hết giờ không biết làm gì ngoài chuyện tụ tập ăn nhậu giải sầu, từ đó mình quen với chú em dân Thanh Hóa đang là thợ chính cứng nghề. Thời gian quá rảnh nên mình muốn học thêm nghề nữa để phòng thân. Chú em Thanh Hóa nhiệt tình ủng hộ, nói: anh làm bên em, em kèm, bọc lót cho.  Thành ra hắn là thầy, mình là thợ học việc, nói đâu nghe đấy. Tan ca, cơm nước xong là cùng nhau đánh bộ ra quán uống rượu, hát karaoke, tiền mình là chính...

Một tháng sau, xong công trình, có công ty gọi, lão quay lại nghề cũ kỹ thuật sấy gỗ nên "giấc mộng không thành". Khi cần xây dựng sửa chữa gì, mình kêu chú em dẫn quân tới xây, làm sai mình "chửi" hắn, hắn dạ thí mẹ! Đổi vai, mình là thấy nó là thợ, ăn nhậu chơi bời đã có em nó lo. hehe. Nhớ "ơn" xưa, công ty có nhu cầu xây dưng, mình giới thiệu, chú em cũng kiếm được ít.
Rồi thằng bạn học mất... hai thằng cũng bặt tin nhau...

12 năm sau, hai thằng gặp lại ở Sài Gòn, chú em đã có vợ con, chuyển qua nghề mua bán phế liệu, tình cảm anh em vẫn dạt dào như xưa. Lâu thật lâu mới gặp, nhậu ở nhà chú em, khi nhắc chiện xưa, mình ngó thấy không có vợ hắn ở gần, nói nhỏ: Hồi đó mày gan thật đấy, dám quất con vợ xinh mơn mởn của thằng thầu công, thằng sếp mày - bạn học tao cũng khoái mà chả xơ múi được gì ! hắn cười ha hả, sợ gì anh, thích thì chiều...

Cùng thời gian còn có thằng em Tiền Giang - kỹ sư, thầy dạy nghề sấy gỗ cho lão, cũng bị thất nghiệp đi làm phụ hồ ở huyện miền núi nói trên, mình đến thăm thấy hắn bị sốt rét hành thê thảm lên bờ xuống ruộng, trông như con mèo ướt... Rồi xa nhau, hắn phiêu bạy qua Lào, gặp lại. Nhiều kỷ  niệm thằng kỹ sư gà rù... cái hậu chú nó khá, nhà cửa xe cộ ất giáp thì vợ nó bỏ...

Vậy mới là đời!.

(Lưu từ FB)

Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

Chuyên gia Trung Quốc và Bản đồ Thế giới


Sự thật "Lữ Anh Dồi phản quốc" trong vụ tổ chức vượt biên 1979

Vụ án kéo dài 10 năm và sau 38 năm Lữ Anh Dồi mới được công nhận liệt sĩ

Hồ sơ vụ án:
Bài 1: Cái chết của Lữ Anh Dồi và những ngày tháng đoạn trường của người vợ trẻ
Đăng lúc: 22.02.2017 13:43

Sự thật "Lữ Anh Dồi phản quốc" trong vụ tổ chức vượt biên 1979 (II)

Bài 4: Những phiên tòa đanh thép đưa 2 kẻ tội đồ ra trước vành móng ngựa
Nguyễn Ngọc và Thái Văn Hùng trước vành móng ngựa
   Sau chỉ đạo của Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, vụ án Lữ Anh Dồi được đem ra xét xử công khai. Ngoài Thái Văn Hùng, kẻ đầu sỏ phía sau cũng phải lộ diện. Từ đây, một âm mưu nham hiểm nhằm vào Lữ Anh Dồi cũng được phơi bày ra ánh sáng.
Kịch tính những phiên tòa định tội

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

Hiệu ứng ngược của cuộc diệt chuột năm 1902 ở Hà Nội

Năm 1897, Paul Doumer lần đầu đặt chân đến Hà Nội, Việt Nam. Vị nhân viên chính phủ mẫn cán khoảng hơn 40 tuổi này đã bỏ lại sự nghiệp trong Bộ tài chính ở Pháp để bắt tay vào vai trò Toàn quyền Đông Dương thay cho vị tiền nhiệm vừa qua đời.

Đường Paul Bert ngày xưa, nay là phố Tràng Tiền, Hà Nội (ảnh: Public Domain)

Dự định của Doumer là biến Đông Dương, đặc biệt thủ đô Hà Nội, trở thành nơi có cơ sở hạ tầng hiện đại để thể hiện sự hùng mạnh của nước Pháp. Khi thế kỉ mới sang trang, nhà của một viên chức nước ngoài ở Hà Nội thường đặt trên đại lộ với hàng cây xanh mát, chúng thường là các villa rộng rãi, có nhiều phòng và trang trí bằng nội thất châu Âu – trong đó, đáng chú ý, có cả toi-let.

Chuyện "bắt cái nước" và "đòi lại cái nước"

Thâm Sơn kỳ cục án - Kỳ 2:  Rơchăm Sơn đi kiện
Chuyện "bắt cái nước"
Rơchăm Sơn “bắt chồng” năm chị 17 tuổi. Họ ăn ở với nhau trên mười năm, không có mụn con nào cho vui nhà vui cửa. Rồi anh bị bệnh sốt rét, hết thầy mo đến trung tâm y tế chữa mà bệnh vẫn không hết. Anh về với đất, bỏ lại chị một mình ở cái tuổi ngấp nghé 30.
Rơchăm Sơn buồn lắm, ban đầu khóc hoài, sau đó hết khóc nhưng vẫn buồn ngấu buồn nghiến. Buồn mà không biết nói ra với ai.
Tháng 11 vừa rồi làng mở hội đâm trâu ăn mừng. Con trâu tơ béo mập, rượu cần thơm phức, đống lửa sáng bập bùng, tiếng cồng chiêng nhịp nhàng, tiếng người nói cười râm ran... đã bứng cái chân Rơchăm Sơn ra khỏi cái nhà.

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

Gia Tài Của Mẹ - Trịnh Công Sơn ca

Trò chuyện giữa Bùi Văn Phú và Hoàng Xuân Sơn về Trịnh Công Sơn

Hoàng Xuân Sơn: nơi tôi sinh sống thì hát nhạc Trịnh cũng nên dè dặt

(trò chuyện giữa Bùi Văn Phú và Hoàng Xuân Sơn)


Hoàng Xuân Sơn thời trẻ là một trong những người khai sinh ra Quán Văn, tụ điểm văn nghệ của sinh viên Sài Gòn từ những năm giữa thập niên 1960. Khởi sự làm thơ năm 1963 và đã có sáng tác đăng trên Văn, Nghiên cứu văn học, Khởi Hành trước năm 1975 và trên nhiều mạng văn học, tuyển tập văn chương tại hải ngoại. Tốt nghiệp Đại học Văn khoa Sài Gòn và cao học chính trị kinh doanh, ông từng làm công chức và dạy học ở Việt Nam trước khi qua định cư tại Montréal cuối năm 1981. Một số tác phẩm của ông gồm Viễn phố (thi tập, 1988), Huế buồn chi (thi tập, 1993), Lục bát Hoàng Xuân Sơn (2004). Trong tương lai ông sẽ phát hành phóng bút “Cũng cần có nhau” ghi lại sinh hoạt của Quán Văn và của thanh niên, sinh viên miền Nam trong giai đoạn 1965-75.

       *

Địa danh ở vùng Nam Tây Nguyên

            Ở những vùng sinh sống  của đồng bào các dân tộc thiểu số, loại địa danh chỉ sông, núi thường xuất hiện trước. Rồi cuộc sống đã ổn định, các đơn vị hành chính mới hình thành. Sau cùng, các công trình công cộng xuất hiện và địa danh chỉ các đối tượng này lần lượt ra đời.
            Tây Nguyên chia là hai vùng. Vùng Bắc Tây Nguyên gồm hai tỉnh Gia Lai và Kon Tum; còn vùng Nam gồm ba tỉnh Đắc Lắc, Đắc Nông và Lâm Đồng. Trong bài này chúng tôi chỉ nói về các địa danh ở phía Nam.
Trước hết, xin giới thiệu những tên núi, đèo:

Tên cây hiếm gặp đã đi vào đỊa danh Nam Bộ

Ở Nam Bộ có hàng chục cây thuộc loại hiếm tùy theo vùng. Cho nên khái niệm hiếm cũng tương đối.
Bảy Thưa là khu rừng to án ngữ phía nam Láng Linh, thuộc huyện Vĩnh An, phủ Tân Thành, tỉnh An Giang xưa, là căn cứ chống Pháp của Trần Văn Thành từ năm 1867 đến 1873. Bảy Thưa còn là tên rạch ở huyện Phụng Hiệp, tỉnh Hậu GiangBảy Thưa là “loài cây thuộc họ mãng cầu mọc ở vùng nước nổi, bông dài như bông dâu, trái tròn”.
Bàu Sàng là ấp của xã Vĩnh Bình, huyện Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu. Bàu Sàng có âm gốc Bàu Xàng, là cái bàu có mọc nhiều cây xàng. Xàng là loại cây lớn, lá rụng theo mùa, nhánh non có lông, quả nhân cứng dài 3-4cm, có 5 rãnh.
Bìm Bìm là kinh ở xã Bình Trung, huyện Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp, dài 2km, rộng 20m. Bìm Bìm là “dây cỏ hay leo rào, hột nó là hắc sửu, dùng làm thuốc hạ”.
Bình Bát là rạch  ở xã Bình Phước, huyện Mang Thít, tỉnh Vĩnh Long, dài độ 800m, rộng 2m. Bình Bát là “cây mọc hoang ở bờ ao, kênh, rạch,…có trái giống quả mãng cầu ta, nhưng ăn không ngon bằng”.
Bo Bo là kênh nối kinh Trà Cú Thượng và kinh Thủ Thừa, tỉnh Long An, dài 25km, rộng 15m, sâu 2,5m, đào trong các năm 1929-1931. Hai bên kênh còn có một hệ thống kênh đào vuông góc với kênh trục, dài 5-10km, rộng 10m. Nhờ các kênh này hình thành 40.000ha trồng thơm, mía và giao thông tiện lợi. Bo Bo là “cây cao lương”, trồng nhiều ở khu vực này.
Bố Heo là địa điểm ở trong núi Bà Đen, tỉnh Tây Ninh. Bố Heo có thể là khu có nhiều cây bố, có heo rừng sinh sống ở đó. Cây bố cũng gọi là cây đay, là “cây trồng thuộc loại thân cỏ, vỏ thân có thể tạo sợi dùng làm bao tải, dây buộc”. Có lẽ Bố trong  Bố Lá ở Bình Phước cũng là từ này.

Địa danh gốc Chăm ở Trung Bộ

Gần một nghìn năm cộng cư với người Chăm, người Việt đã tiếp thu hàng trăm địa danh ở dọc dải đất miền Trung. Cà Ná là tên núi ở huyện Ninh Phước, tỉnh Ninh Thuận, cao 339m. Sau đó, Cà Ná trở thành tên xã của huyện Thuận Nam cùng tỉnh. Cà Ná, có nhiều cách lý giải, nhưng cách được tin tưởng nhiều là Canah/Canaq Klou (Canah: tẽ ra; Klou : ngã ba) vì hòn núi nằm ở chỗ có ngã ba tẽ ra.


Ở gần Cà Ná, núi Chà Bang ở thôn Văn Lâm, xã Phước Nam, huyện Ninh Phước, tỉnh Ninh Thuận, cao 432m. Người Việt gọi Tam Sơn. Chà Bang gốc Chăm Cabang, nghĩa là “núi chẻ”. Còn Tam Sơn, vì núi “có ba đỉnh vươn lên trên cao”.
Một số địa danh bắt nguồn từ tên cây.
Là A là tên làng ở tỉnh Ninh Thuận. Là A mang dạng gốc Laa, nghĩa là “cây là-a». Tên cây này chưa được các từ điển Việt Nam ghi nhận.
Sông Mao ở tỉnh Bình Thuận. Mao gốc Chăm Pa-auk, nghĩa là “cây xoài”. Vậy âm P- trong tiếng Chăm được người Việt nói thành M-.
Tâng Hơkek là vực ở phía tây tỉnh Phú Yên. Tâng Hơkek có nghĩa là “vực cây dứa dại” vì hai bên vực có nhiều cây này.
Vực cũng ở phía tây tỉnh Phú Yên, Tâng Hra, dài 20m, rộng 6m, sâu 2m. Tâng Hra nghĩa là “vực cây sung” vì bên cạnh vực có cây sung lớn.
Tên vịnh Nha Trang cũng là tên thành phố du lịch thuộc tỉnh Khánh Hòa. Nha Trang gốc Chăm Ia Tran, chỉ sông Ngọc Hội, và có nghĩa là “sông có nhiều lau sậy”.Địa danh này xuất hiện lần đầu năm 1653. Ý kiến cho rằng Nha Trang do Nhà Trắng biến thành bởi người Pháp là hoàn toàn sai vì địa danh này đã có trước khi người Pháp đến.

Trình ngoại ngữ của Thượng sĩ Cạo

Chơi một lúc 3 ngôn ngữ là đạt bằng cấp liên bang.
Chữ viết như rắn thần, giáo viên nội địa phải lé mắt.
Múa mỏ tới lịch sử, thành ngữ, tục ngữ là đạt tầm cảnh giới.
Đá thêm chữ Thái, cấp trên sợ vượt biên nên đuổi về đất mẹ. huhu.

Mấy ý kiến về vài nhân vật tình báo

MẤY Ý KIÊN VỀ NHÂN VẬT PHẠM NGỌC THẢO
Bạn Huỳnh Duy Lộc,
Đọc xong status của Lộc về nhân vật Phạm Ngọc Thảo, tôi viết mấy ý trong phần bình luận, song càng viết càng thấy dài, mà bình luận dài hơn bài chính thì … kỳ quá. Vì vậy, xin phép Lộc cho tôi trích dẫn bài của bạn, để dựa vào đó mà bổ sung “tùy hứng” một số ý kiến của riêng mình.
Chuyện về các nhân viên tình báo của miền Bắc hoạt động tại miền Nam những năm 1954-1975, ngoại trừ trường hợp Phạm Xuân Ẩn còn có thể phối kiểm được do ông Ẩn từng làm việc cho ngành truyền thông Mỹ, đa số những trường hợp còn lại thường được thêm thắt, vẽ vời, thậm chí xuyên tạc, để cố tô son vẽ phấn cho các nhân vật được miền Bắc giao trách nhiệm lũng đoạn chính trị tại miền Nam. Quyển tiểu thuyết và bộ phim Ván Bài Lật Ngửa là một ví dụ cụ thể về nhân vật “Nguyễn Thành Luân” trong Phủ Tổng thống Sài Gòn. Thời đó, ông Diệm không đòi hỏi, song với tinh thần rất tôn trọng ông, hầu hết Bộ trưởng vào gặp ông, khi ra về đều đi lui nhiều bước rồi mới quay lưng đi hẳn, báo hại có lần một ông vấp té, làm bể một cái đôn trong phòng khánh tiết. Bộ trưởng còn cách biệt với tổng thống, cố vấn chính trị tổng thống như thế, hà cớ gì anh đại úy Phạm Ngọc Thảo quèn không đáng xách cặp cho họ lại có thể thao túng trong phủ như chỗ không người? Một vài tài liệu cho biết ông Thảo nguyên là Tiểu đoàn trưởng của VM, “hồi chánh” thời ông Diệm, là một “chiến lược gia” về du kích, có nhiều bài đăng về lãnh vực này trên tạp chí Bách Khoa – Sài Gòn, những năm cuối thập niên 1950, đầu thập niên 1960. Chuyện Phạm Ngọc Thảo làm tỉnh trưởng Kiến Hòa là do sự vận động của bào huynh ông Diệm là giám mục Ngô Đình Thục, lúc đó ở giáo phận Vĩnh Long, vì Thảo cũng là dân Công giáo. Xin nói thêm, khi làm tỉnh trưởng Kiến Hòa, ông Phạm Ngọc Thảo mới mang cấp bậc trung tá. Lúc đó, tôi chẳng hề nghe qua báo chí chuyện ông tỉnh trưởng Kiến Hòa này thả hai ngàn cán bộ CS: chỉ mới sau Đồng khởi một vài năm, cán bộ CS ở đâu mà VNCH bắt nhiều dữ thế? Thời đó, chỉ có một chuyện được nhiều người biết là chuyện ông Đốc phủ sứ Nguyễn Trân, tỉnh trưởng Định Tường, dàn cảnh việc “đấu lý” với 14 cán bộ CS, trong đó có nhà văn Nguyễn Bảo Hóa (Tô Nguyệt Đình) và thầy dạy tôi, ông Nguyễn Văn Vàng, hứa nếu tranh luận thua sẽ thả họ, và cuối cùng, ông Trân “chịu thua”, thả hết 14 người này. Sau ngày đảo chánh 1.11.1963, một cuộc tranh giành quyền lực diễn ra trong đám tướng lãnh “kiêu binh”, xã hội rối beng, anh nào cũng muốn dây máu ăn phần, cũng muốn ngoi lên làm lãnh tụ, Phạm Ngọc Thảo, Lâm Văn Phát … nằm trong số những người như vậy. Sau những màn đảo chánh nhau thất bại, ông Thảo trốn chui trốn nhủi trong một giáo xứ thuộc phạm vi Biên Hòa, một thời gian lâu sau, có hôm bị phát hiện, không đứng lại theo lệnh dừng, bỏ chạy và bị bắn chết (theo tin của báo chí đương thời). Ở phần bình luận trong bài của bạn Huỳnh Duy Lộc, một bạn FB đã có lý khi đặt ra câu hỏi: với công lao, thành tích đóng góp như thế, sao ông Phạm Ngọc Thảo không được phe thắng cuộc vinh danh, không được đặt tên đường? Do "tội hồi chánh" chăng?
Chuyện về nhà tình báo Vũ Ngọc Nhạ cũng thế. Thời tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, về mặt chính danh, người đứng đầu trong vụ tiếp xúc với MTDTGPMNVN là ông Huỳnh Văn Trọng (nguyên Đổng lý ngự tiền vua Bảo Đại), chức danh Cố vấn chính trị, Phụ tá tại phủ Tổng thống, xếp ngang tổng trưởng, còn Vũ Ngọc Nhạ chỉ là một trong những chuyên viên làm việc trong nhóm ông Trọng mà thôi (tất nhiên về mặt đảng CS, ông Nhạ là người lãnh đạo nhóm cán bộ, đảng viên do ông cầm đầu riêng). Sau 1975, báo chí khai thác rùm beng vai trò của ông Nhạ, thổi lên tận mây xanh, tôn xưng là “ông Cố vấn”. Nhân vật này hả hê với vai trò “tối cao” của mình, tha hồ vẽ vời những trò tra tấn, hành hạ của chính quyền VNCH đối với ông ta cùng các đồng sự. Cuối năm 1970, khi tôi ra làm việc tại Côn Sơn (Côn Đảo), thì hai ông Huỳnh Văn Trọng và Vũ Ngọc Nhạ còn thụ án ở trại Chí Hòa, nhóm của hai ông, trong đó có Nguyễn Xuân Hòe (nhân vật số 3 sau ông Nhạ), Bửu Chương, Vũ Hữu Ruật, Nguyễn Văn Hiếu …, cùng với nhóm Trung tá Trần Đình Vọng, nguyên tỉnh trưởng Bình Định, mỗi nhóm được cấp một căn nhà riêng trên đảo, đi làm “công nhân văn phòng” ở các ty sở, một dạng “công chức không lương”, hết giờ hành chánh thì về nhà tha hồ đi tắm biển, mua sắm, nghỉ ngơi. Trong một dịp trả lời phỏng vấn trên Facebook, tôi từng kể rằng, có chủ nhật, tôi lấy xe chở họ đi chơi ở Bến Đầm, cách trung tâm thị trấn hơn 10 km. Họ là “tù cha” thiên hạ, thế mà trong hồi ký của ông Nhạ, chuyện tra tấn, nhục hình nhóm của ông ta diễn ra vô cùng khốc liệt! Tôi khinh bỉ thái độ té nước theo mưa, giậu đổ bìm leo như thế.
Xin phép hương hồn ông Nguyễn Xuân Hòe để kể lại một chuyện của ông, trong những ngày ông ở tù và chủ nhật nào ông cũng đến nhà tôi thăm tôi, cho tôi mượn các tạp chí Time, Newsweek (do người nhà ông gửi ra cho ông xem) để đọc và cùng tôi tán gẫu chuyện thời sự quốc nội, quốc tế. Theo ông, vào nửa sau thập niên 1960, có hai sự kiện là “đòn đánh nhau” giữa sứ quán Mỹ (đại diện lập trường của chính phủ Mỹ) và phủ Tổng thống VNCH. Sự kiện thứ nhất là việc an ninh VNCH bắt giữ đại úy MTGP Trần Ngọc Hiền (anh ruột ông Trần Ngọc Châu, từng là trung tá tỉnh trưởng Kiến Hòa, sau là dân biểu Quốc hội VNCH) khi ông này từ chiến khu vào Sài Gòn để tiếp xúc với phía Mỹ. Theo ông Hòe, Phủ Tổng thống Sài Gòn làm thế để dằn mặt Mỹ vì Mỹ tự ý thương thảo với MTGP mà cố tình phớt lờ họ. Sau khi bị bắt, ông Hiền ra tòa và ở tù tại Côn Đảo, tại đây, nhiều lần ông đến thăm tôi, vì nhiều lý do khác nhau.
Sự kiện thứ hai là “vụ Huỳnh Văn Trọng – Vũ Ngọc Nhạ”, lại là cú phản đòn của phía Mỹ. Theo lời ông Hòe, ông Huỳnh Văn Trọng,với tư cách Cố vấn, Phụ tá chính trị tại Phủ Tổng thống, được Tổng thống Thiệu giao phó sứ mạng tiếp xúc riêng với phía miền Bắc và MTGP mà không thông báo cho phía Mỹ biết. Sứ quán và cơ quan tình báo Mỹ ghi âm được những cuộc trao đổi giữa hai phía bằng thiết bị riêng và cuối cùng tung lên trên các phương tiện truyền thông, ông Thiệu ở vào thế phải hi sinh những trợ lý của mình. Giả thuyết của ông Nguyễn Xuân Hòe, tôi chưa từng nghe ai nói đến bao giờ, xin kể lại với tất cả sự dè dặt.
Sau ngày ký hiệp định Paris 27.1.1973, trong cuộc trao đổi tù binh, báo chí miền Nam đăng tin ông Huỳnh Văn Trọng xin ở lại miền Nam. Chuyện đó dễ hiểu, vì ông Trọng không phải là người CS. Và cũng dễ hiểu khi sau 1975, chức danh “cố vấn tổng thống” của ông Trọng được ngang nhiên khoác cho người đảng viên cao cấp nhất trong nhóm ông Trọng là ông Vũ Ngọc Nhạ. Thậm chí có báo còn "khuyến mãi" thêm cho ông Nhạ chức cố vấn của ông Diệm nữa!!!
Chuyện viết về các nhân vật của phía thắng cuộc hay phía thua cuộc trong cuộc nội chiến 20 năm đã qua đòi hỏi người viết, và nhất là người trong cuộc, phải có thái độ trung thực, khách quan, té nước theo mưa hay quơ quào mọi “chiến công, thành tích” về mình, bất chấp sự thực khách quan như thế nào, là hành vi đắc tội với lịch sử.
Lê Nguyễn
10.8.2017
with Huỳnh Duy Lộc, Tien Dang Manh Kim, Kim Lang Le Hoa Ngoc, Hoàng Thị Ngọc Trâm Bổn Đình Nguyễn

Theo: https://www.facebook.com/thang.duc.3348390/posts/1948064865473294
____________________

Tran Hung Theo lão, Vài nhân vật tình báo nổi tiếng thời ấy, rất mù mờ về họ trung thành với phe nào? Bên thắng cuộc chưa chắc nhưng lôi về phía mình, bơm thổi, truy tặng danh hiệu vì điều đó có lợi hơn là đầy về phía Bên thua cuộc. Còn về thông tin sai lệch, định kiến ác cảm với người này người nọ như Nhà Ngô, Trần Kim Tuyến... là do khai thác tin từ báo chí đối lập, lá cải thời VNCH, ngay cả báo chí Mỹ cũng bị ảnh hưởng theo.

ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời
1
14 phút
Quản lý
Thang Duc Lão nói đúng rồi , cái thời nhiễu nhương đó khi hạ bệ gia đình họ Ngô thì muốn chính danh phe đối lập họ sẽ khai thác những điều bất lợi . Đọc cuốn " Quyền lực bà rồng " thì thấy có sự khác biệt vì tác giả là người nước ngoài

ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời7 phút
Tran Hung Mình tìm hiểu thì ông TKT, không phải trùm ghê gớm như páo chí viết. Ở Anh, ông không hồi ký hồi ức gì ráo, sống cuối đời âm thầm mặc kệ thiên hạ thi phí.

Chủ Nhật, 13 tháng 8, 2017

Ký ức về chiện sanh đẻ, nuôi con ngày xưa ở quê mình,

Gia đình ai không có con nhất à con trai thì lên chùa cầu tự. Vợ lâu năm mà không có con hoặc không sinh con trai thì vợ buột phải đồng ý đứng ra cưới vợ hai cho chồng. Phụ nữ không chồng mà mang thai gọi là chửa hoang, thời đó định kiến rất nặng nề, làng trên xóm dưới đồn đãi xầm xì to nhỏ, có khi người đó phải bỏ làng đi nơi khác sanh con.
Thời kỳ mang thai, ăn kiêng cữ đủ thứ vì sợ khó sanh, xấu cho con về sau. Đến lúc sanh, gia đình mời  bà mụ vườn mát tay đến nhà đỡ đẻ. Ở chòm xóm nào ban đêm nghe trẻ khóc tu-oa. tu-oa. đấy là xóm  có bà đẻ.
Người đàn bà đẻ gọi là ở cữ, ở chỗ khuất như xó, hóc, chái nhà. Buồng bà đẻ được kéo màn kín mít,  nặc mùi dầu khuynh diệp. Nằm trên chậu lửa than, ăn toàn đồ khô mặn, như mắm kho quẹt, cá trê kho lá gừng, do người nhà tiếp tế vào. Giáp tuần gọi là đầy cữ mới ra ngoài, đi lại rón rén nhẹ nhàng, chân đi tất, đầu trùm khăn, da lột ửng hồng.
Người ngoài có công việc với chủ nhà thì đứng ngoài sân nói chuyện, trẻ nhỏ hàng xóm được dặn không vào nhà vì sợ mắc phong long, làm ăn xui xẻo, học hàng tăm tối. Cho đến khi giáp tháng thì đàn bà đẻ mới ra khỏi nhà, đi chợ búa, lao động bình thường.
Gia đình nào có con hay đau bệnh khó nuôi thì bán (gửi) vào chùa một thời gian. Con hay đau bệnh thì mời thầy pháp về cúng bái, làm phép khắc lên trán dấu thập nhỏ màu mực xanh, đến khi lớn không tan. Thầy cho bùa là một túi nhỏ viết ký tự ngoằn ngèo gọi là cái phái, có dây đeo vào cổ ở trước ngực, lâu ngày bẩn thỉu, bóng nhẩy do lâu ngày không được cởi ra.
Trẻ con sinh ra quấn tã, mặc đồ mới của em bé hay bọc trong áo cũ của ông bà, cha mẹ do nghèo hoặc vì niềm tin quen hơi cho dễ nuôi. Con trẻ  bị đốm trắng ở lưỡi gọi là đẹn, bà hay mẹ dùng mật ong sơ lưỡi. Tắm rửa không kỳ cọ phía trước đầu đứa nhỏ, lớn lên khi hớt tóc thì giữ lại chòm tóc phía trên trán gọi là để ấm mỏ ác, lâu ngày nổi vảy, đóng đất nhìn rất dơ. Trẻ nhỏ thường được mẹ, chị ẵm xóc nách đi lại khắp nơi nên một số đứa sau này chân bị cong dưới gối gọi là chân vòng kiềng...
(lưu từ FB)

Phong tục về sinh đẻ

Nguyễn Dư

Chửa là cửa mả
Chửa con so làm lo láng giềng
Đàn bà Việt Nam ngày xưa hầu như ai cũng lo ngại chuyện mang nặng đẻ đau.
Tại thôn quê, người đàn bà có chửa (có bầu, có mang) phải tự chăm lo sức khỏe. Ngoài mấy thang thuốc bắc, thuốc nam, chỉ còn biết trông cậy vào những lời khuyên được truyền từ đờì nay sang đờì nọ. Nào là:
-Kiêng ăn cua
Cua là loài bò ngang. Ăn cua sẽ bị đẻ ngang.
- Kiêng ăn thịt thỏ 
Thỏ có môi trên bị hở. Ăn thịt thỏ thì đứa bé đẻ ra sẽ bị sứt môi.
- Kiêng ăn trai sò ốc hến
Những giống này tiết ra nhiều chất nhờn. Nếu người mẹ ăn trai sò ốc hến thì con đẻ ra sẽ bị bịnh nhiều dớt dãi.
Nào là:
- Nên ăn trứng gà. 
Trứng gà luộc vừa trắng bên ngoài lại hồng bên trong (ta quen gọi lòng đỏ trứng gà). Người mẹ ăn trứng gà luộc thì con sinh ra sẽ có nước da trắng trẻo, hồng hào. 
Nước da trắng như trứng gà bóc được ưa thích hơn nước da bánh mật.
- Nên ăn đu đủ. 

Bom đạn Mỹ dư thừa để làm điều ác.

Xem lại những ảnh xưa do bom đạn Mỹ gây ra làm lão nhớ sau 1975, gia đình về lại quê, nhà bị đốt cháy đã đành, nhìn đám ruộng 2 sào đất trước nhà (1000 m2) mà kinh! khoảng 20 hố to nhỏ do pháo cối bắn. 
Xóm có dăm nóc nhà nằm giữa đồng trống, dân chạy lánh nạn gần hết thì VC ngu gì về hoạt động ẩn nấp tại đây, đụng trận thì rút đi đường nào. Thế mà, ngày hễ có khói, đêm nghe chó sủa hoặc động tĩnh, bất kể là gì là lính gọi pháo bắn thí xác.
Ngày nay cũng vậy, nơi nào Mỹ vào thì đất nước đó tan hoang. Người ta quan tâm dân Mỹ, Châu Âu bị khủng bố mà không thấy dân nước nhỏ, hàng ngày có vài chục người bị chết do bom đạn của Mỹ, NATO, Nga dưới chiêu bài chống khủng bố. Máu nào cũng là máu người dân vô tội. Khi họ rút đi để lại con số trăm nghìn người chết và thương tật, đô la có bồi đắp được không?
Xem clip trực thăng Mỹ ban đêm săn người như săn nai, họ cười đùa chúc mừng nhau khi hạ được mục tiêu, từ trên cao nhìn qua máy hồng ngoại làm sao anh chắc chắn đó là quân khủng bố và không có dân bên cạnh. 
Ngày xưa học sinh bọn mình từng nghêu ngao bài hát của Phan Ni Tấn, nhớ nhất mấy câu đầu:
"Kính thưa thầy đây bài chính tả của con
Bài chính tả viết về nước Mỹ
Con viết hai lần sai chữ America
Con viết hai lần sai chữ communist
Con viết hai lần sai chữ liberty
Làm sao được, làm sao được, bỡi anh con vừa chết"

Tấm ảnh 2014 không thấy đăng báo tại chùa Mahabodhi (Bồ đề Đạo tràng)

Trong hình ảnh có thể có: 19 người, mọi người đang ngồi

Nhìn mặt từng người, thú vị phết! có Bình ruồi đầu bạc ngồi sau và Bắc Hà mặc áo màu xanh ngồi bên phải Ông nghìn cân.
(Lưu từ FB)

Cây nhỏ mà có võ trường sinh bất tử.

Nhìn vào khó mà tin rằng cây đã có từ kỷ Băng hà.
Quần thể liễu có tên Pando mọc ở bang Utah của Hoa Kỳ có thể coi là một cá thể thực vật phủ diện tích lớn nhất, già nhất và nặng nhất hành tinh này với diện tích phủ 43 hecta và cân nặng 6,000 tấn, 80,000 năm tuổi. Một số nhà khoa học cho rằng Pando đã thọ đến 1 triệu năm tuổi. Các nhà khoa học tin rằng Pando đã may mắn có một cuộc đời lý tưởng: cháy rừng thường xuyên đã thiêu trụi các loài thực vật cạnh tranh khác, và biến đổi khí hậu ở Utah mang đến cho cụm cây một lợi thế tuyệt vời. Tại những đám cháy nghiêm trọng, trong khi cả khu rừng đã bị hủy hoại, thì Pando vẫn còn bộ rễ lớn ở dưới lòng đất, và các cây non lại tiếp tục sinh sôi từ bộ rễ chung này. Vì Pando sinh sản theo cách này, nên các nhà khoa học ước tính đã 10.000 năm cụm cây này chưa nở hoa.
(st)

Trong hình ảnh có thể có: cây, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên

Ảnh kết cấu nhà lá mái

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Món ăn không thể thiếu trong đám giỗ ở quê Nẫu PY

Tập tục tối thiểu phải có:
- Thịt heo luột xắt phay
- Mì gạo xào thịt, nấm mèo...
- Xương nấu với bí, củ...
- Bánh tráng nướng
- Rau...
- Nước mắm ớt
- Xôi nếp với đậu...
.....
Dân Phú Yên gọi là làm súi sẩm!
Tùy điều kiện tài chính của từng nhà và tính chất nếu "đám lớn" thì có thêm các món...
Mình ấn tượng nhất là đĩa thịt heo luột và bánh tráng nướng đặt gát lên món ăn.
Món thịt heo chắc nhằm giải quyết khâu năng lượng, cho nên người ta xắt từ vừa đến dày chứ không mỏng để khách không nghĩ chủ nhà hà tiện, chấm với mắm mặn là y bài.
Cái hay của bánh tráng nướng là khúc dạo đầu nhập bàn trước khi thực khách gắp đồ ăn cho đỡ ngại, bẻ lốc cốc nghe cũng vui tai, rôm rả.
Còn xôi, chủ nhà dọn ra sau cùng ý bảo "hết xôi rồi việc”.

Mấy ảnh bẻ bánh tráng nhâm nhi canh gắp mồi - ảnh minh họa:

Những địa danh Việt Nam bị thay đổi và sai lệch

Ở Việt Nam, có hàng trăm địa danh bị thay đổi hay sai lệch về ngữ âm và chữ viết. Tìm hiểu những nguyên nhân gây ra sự biến đổi này, chúng ta sẽ hiểu được nguồn gốc và ý nghĩa ban đầu của các địa danh.
Những kiểu thay đổi và sai lệch cụ thể như sau:

1- Do hiện tượng đồng hóa: Hai âm tố khác nhau nhưng đứng gần nhau, âm tố này làm cho âm tố kia giống với nó. Có hai địa danh thuộc kiểu này:
  • Pha Đin là đèo trên Quốc lộ 6, từ huyện Thuận Châu, tỉnh Sơn La đi huyện Tuần Giáo, tỉnh Điện Biên, dài 36km, cao 1.050m. Cũng gọi là Cổng Trời. Chữ Pha Đin từ gốc Tày - Nùng Phạ Đin, nghĩa là “trời đất”, vì đèo quá cao, như chỗ gặp nhau giữa trời và đất. Ở đây có hiện tượng đồng hóa thanh điệu: thanh ngang của Đin đồng hóa thanh nặng của Phạ thành Pha.
  • Tam Thương là bến trên sông Trà Khúc (Quảng Ngãi). Tam Thương vốn là từ Hán Việt, dạng gốc là Tạm Thương, nghĩa là “kho tạm”, nằm gần bến. Ở đây thanh ngang của Thương đồng hóa thanh nặng của Tạm thành Tam Thương.

2- Do hiện tượng dị hóa: Hai âm tố giống nhau nhưng đứng gần nhau, âm tố này làm cho âm tố kia khác với nó. Có ba địa danh thuộc kiểu này:
  • Bà Bèo là kinh nối sông Tiền và sông Vàm Cỏ, chảy qua các huyện Cai Lậy, Tân Phước (Tiền Giang) và Châu Thành (Long An), dài 25km. Vương Hồng Sển cho biết âm gốc của địa danh này là Bàu Bèo. Người Khmer cũng gọi kinh Bà Bèo là Cumnik Prêk Cak tức “kinh rạch bèo”.

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

Anh chàng Tây miêu tả một bữa cỗ của người Việt

Bài-dịch của một cụ Lừa Lam-Kì nầu đóa từ bài-biên của một cụ Tai Mẽo nầu đóa. Tôi thuổng bên lốc cụ Fẹt còn cụ củ thuổng ở đao đéo rõ, khà khà. Có đặt tên và sửa lại tí chính-tả để đọc cho dễ.

HÀNG CHÔM TRÊN NET: MỘT BỮA CẮN

Tất cả bọn họ hân hoan ngồi sà xuống nền nhà bày la liệt và lộn xộn các món thơm ngon. Một số chồm người qua các đĩa đồ ăn để lấy cho mình gia vị và những thứ cần thiết. Những người trung niên bắt đầu đào bới trong các đĩa đồ ăn lớn, lôi ra những thứ có lẽ là ngon nhất cho vào chén của những người già hơn. Vài người già sau khi nhận được miếng ngon bắt đầu cằn nhằn và lập tức chuyển chúng sang chén của mấy đứa con nít đang ngồi xung quanh.

Không khí rất ồn ào, ai cũng nói một điều gì đấy nhưng có vẻ không quan trọng. Noi gương những người đàn ông, đám phụ nữ dùng tay lôi ra từ đĩa hay dùng đũa khoắng vào trong các nồi to hơn để tìm kiếm một vài thứ mong muốn. Khi vớt được một chùm trứng gà còn nhỏ, cả mấy người phụ nữ và đám con nít reo ồ lên. Một trong số họ tiếp tục vớt đồ ăn trong các tô lớn, một số khác tỷ mẩn ngồi xé các chiến lợi phẩm để cung cấp cho lũ nhỏ.

Tôi thực sự không biết là bữa ăn đã bắt đầu hay chưa, khi ba người có vẻ lớn tuổi nhất ngồi rung rung chân liên tục và uống những ly rượu đục ngầu. Một trong số họ lấy tay bốc một cây rau to, vặt lấy vài lá rồi ném cọng rau còn thừa trở về đĩa.

Số trẻ em vừa ăn vừa nói chuyện huyên náo và xô đẩy nhau rất hiếu động. Cứ mỗi lần mấy người đàn ông chọc đũa vào một đĩa xào thơm phức họ lại gào lên với những người xung quanh “Ăn đi, ăn đi”. Một phụ nữ đang múc đồ ăn cho chính mình chợt rụt phắt tay lại khi ai đó cũng thò đũa vào tô đồ ăn đó. Chị ta có vẻ nhún nhường thái quá và hình như chưa ăn được bao nhiêu dù bữa ăn kéo dài đã gần 1 giờ đồng hồ, khoảng thời gian quá dài để bắt dạ dày phải liên tục nhận thêm đồ ăn.

Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

Sinh hoạt tập tục... người xứ Nẫu - Phú Yên

ĂN UỐNG CỦA NGƯỜI VIỆT (KINH) 
Bữa ăn hàng ngày 
Người dân Phú Yên quen ăn một ngày ba bữa, gồm ăn sáng, ăn trưa và ăn 
chiều. Tùy bữa ăn mà cách nấu nướng, số lượng món ăn, thức ăn khác nhau. 
- Ăn sáng: là bữa phụ nhưng không vì thế mà người dân ăn không no. Họ ăn 
để đi làm, thường là món mặn và khô như cá kho khô, kho mặn, trứng luộc, 
mắm hoặc các thức ăn buổi tối hôm trước còn lại. 
- Ăn trưa: là bữa ăn chính thức, món ăn nhiều hơn, gồm món kho, xào, canh, 
mắm (mắm nước, mắm cái, mắm ruốc) rau luộc, đôi khi còn có cả món thịt lợn, 
gà. Nhưng phổ biến là món kho, canh và mắm, có lúc thêm món đặc sản do 
đánh bắt, thu lượm được như cá đồng, măng le, nấm rừng, thịt rừng. Việc chế 
biến cũng đơn giản, thường là kho, nướng, luộc, xào... 
- Ăn chiều: có phần kém thức ăn hơn bữa trưa nhưng nhiều hơn bữa sáng. 
Món ăn gồm món kho, canh, mắm, đôi khi thêm món rau luộc, món xào. 
Nhưng trong cuộc sống không phải lúc nào ăn uống cũng chỉ có thế, mà thực 
tế còn phong phú hơn nhiều. Người Việt (Kinh) đôi lúc tổ chức bữa ăn dành 
riêng cho người già, người bệnh, sản phụ, trẻ con; bữa ăn cho thợ làm nhà, cấy 
lúa, gánh đất, lợp nhà, đánh tranh, trét vách; bữa ăn phụ thường vào nửa buổi 
sáng, hoặc xế chiều. Ngoài ra, có bữa ăn bất thường, nhân dịp thu hoạch lúa 
thóc xong; bữa ăn khi có khách đến viếng thăm. Tùy theo cấp độ công việc, khả 
năng kinh tế gia đình, thời điểm bữa ăn, đối tượng khách mà chủ nhà lựa chọn 
món ăn thích hợp. Lời tục xưa có câu “Nhịn miệng đãi khách”, “Khách đến nhà 
không gà thì vịt”.
 

Sinh hoạt tập tục... người xứ Nẫu - Phú Yên (II)

TÍN NGƯỠNG CỦA NGƯỜI VIỆT (KINH) 

Tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên 
Người Việt ở Phú Yên cũng quan niệm khi con người chết, chỉ mất phần thể 
xác còn phần hồn thì sống mãi. Linh hồn ở đâu đó trong không trung hoặc lẩn 
quẩn trong ngôi nhà của người thân và họ vẫn có nhu cầu về ăn, mặc, ở, đi lại 
như lúc còn sống, “trần sao, âm vậy”. Linh hồn có thể nghe được lời thỉnh cầu 
(lời khấn) thông qua nghi thức cúng giỗ, nhận quà biếu (đồ mã) và phù hộ, độ trì 
cho người thân. Vì vậy, khi nhà có người qua đời, người ta lập bàn thờ để thờ 
cúng, vào ngày kỵ nhật (ngày mất) gia đình tổ chức cúng giỗ. 
Việc thờ cúng tổ tiên được thực hiện dưới hai hình thức là nhà thờ họ và lập 
bàn thờ tại nhà. 
- Nhà thờ họ là nơi thờ vị thủy tổ của một dòng họ, do con cháu dòng dõi họ 
tộc lập nên và giao cho chi trưởng nam truyền đời trông coi, lo việc cúng giỗ. 
Nếu chi trưởng tuyệt tự (không có con trai nối dõi tông đường) thì mới truyền 
sang chi thứ. 
Nhà thờ họ thường được xây dựng trên khu đất của vị thủy tổ, kèm theo một 
ít ruộng hương hỏa (ruộng kỵ) để thu hoa lợi lo việc tế tự, tu sửa nhà thờ. 

Dòng họ nào không có ruộng kỵ thì đến kỳ cúng tế con cháu phải đóng góp 
tiền gạo để cùng tổ chức. 

Sinh hoạt tập tục... người xứ Nẫu - Phú Yên (III)

TRÒ CHƠI DÂN GIAN 

Cũng như các sinh hoạt văn hóa tinh thần, trò chơi dân gian là một nhu cầu 
văn hóa do con người sáng tạo ra trong quá trình lao động, sản xuất. Song nó 
cũng trải qua một quá trình phát sinh, phát triển và biến đổi nhằm thích nghi với 
điều kiện phát triển kinh tế - xã hội và môi trường sống của con người. Do vậy 
trong quá trình đó, có trò chơi được bảo tồn, có trò chơi được cải tiến hoặc đổi 
mới, có trò chơi không còn phù hợp nên dần dần mất đi. Vì thế, việc sưu tầm và 
giới thiệu diện mạo trò chơi dân gian Phú Yên không tránh khỏi những thiếu sót 
và hạn chế. 
Phần này chỉ giới thiệu một số trò chơi tương đối phổ biến trong cộng đồng 
người Việt và các tộc người thiểu số đang sinh sống ở Phú Yên. 
Sấp - Ngửa 
Sấp-Ngửa là hai tiếng nói tắt để chỉ một vật nào đó úp mặt xuống hay ngửa 
mặt lên như bàn tay, đồng tiền, mảnh sứ... 
Cách chơi Ba bạn cùng chơi đứng quay mặt vào nhau, một bàn tay (thuận) nắm chặt, 
cùng đồng thanh ba tý xùm - bum tý xà, cứ xướng lên một tiếng thì bàn tay đưa 
qua đưa lại lên tiếng “xà” cuối cùng thì “ra”, tức là chìa bàn tay ra đồng loạt (úp 
sấp hay lật ngửa bàn tay): hai sấp một ngửa thì ngửa thắng hoặc ngược lại. 
Nhiều người cùng chơi thì loại dần. 
Ba tiếng xùm/Oản-Tù-Tì 

Sinh hoạt tập tục... người xứ Nẫu - Phú Yên (IV)

NGHỆ THUẬT TẠO HÌNH CỦA NGƯỜI VIỆT (KINH) 

Kiến trúc và điêu khắc đình làng 
Đa số làng Việt ở Phú Yên đều có đình làng, đó là công trình kiến trúc công 
cộng lớn nhất trong thôn xã dưới thời phong kiến. Trong quá trình phát triển, 
đình làng Phú Yên có những chi tiết kiến trúc còn giữ lại nguyên xưa như: đình 
thường đặt ở vị trí trung tâm làng, mặt hướng về phía tụ thủy. Nhưng có những 
chi tiết khác với đình làng ở miền Bắc là: đình làng Phú Yên là nơi thờ cúng thần 
nên dân làng ít khi lui tới, chỉ có những ngày cúng lễ, dân làng mới đến tham gia 
các sinh hoạt, lễ hội tại đình làng. 
Trong các ngôi đình hiện còn ở Phú Yên, đình Phú Lâm (huyện Tuy Hòa) 
được xem là ngôi đình còn mang những nét kiến trúc cổ, nhưng cũng chỉ cách 
nay trên 50 năm. 
Đình Phú Lâm có chiều dài khoảng 12m, chiều rộng 8m, được xây cất trên 
một khu đất có diện tích khá rộng. Theo vết tích còn lại, ngày xưa, người ta xây 
tường, rào xung quanh đình khá cẩn thận, trước mặt đình có hai trụ cổng cao 
được đắp hình búp sen ở đỉnh, gần cổng có tấm bình phong, trên đó chạm khắc 
các linh vật như hổ, long, ly, quy, phụng... 
Về kiến trúc, đình Phú Lâm gồm có 5 hàng cột dọc và 6 hàng cột ngang; 
được phân thành 5 gian 2 chái. Gian chính thờ thần hoàng, hai gian tả hữu thờ 
các vị thần khác và tiền hiền, hậu hiền. Nếu phân chia về chức năng thì đình Phú 
Lâm có hai phần, phần bên trong dùng để thờ thần và phần ngoài là hiên nhà. 
Lối kiến trúc này chịu ảnh hưởng của kiến trúc nhà dân dụng. 

Tìm kiếm Blog này