Tim thông tin blog này:

Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2021

Phố - Chợ Sài Gòn

ĐƯỜNG ĐỘC PHỐ ĐÁO
Là bắt chước cổ nhân, kiểu như quần là áo lượt, mồm 5 miệng 10, chân yếu tay mềm… í mà. Chuyện rằng, Sài Gòn có nhiều đường phố hơi bị độc đáo, đáng chú ý ra phết.
Trước tiên là đường phố có tên nghiệt.
Người Sài Gòn (SG) ai chả biết kênh Bến Nghé, phường Bến Nghé, bút bi Bến Nghé, bê thui Bến Nghé... nhưng ít biết đường Bến Nghé đi qua cảng Bến Nghé, bên hông Khu chế xuất Tân Thuận ở Q7.
Ngã tư Bảy Hiền, làng dệt Bảy Hiền, quán bê thui “chảnh” Bảy Hiền… quá quen, nhưng đường Bảy Hiền thì ít biết. Đường này từ ngã ba Lạc Long Quân- Lý Thường Kiệt rẽ vào làng dệt Bảy Hiền, song song với Lạc Long Quân, đi qua nhà thờ Phú Trung. Bảy Hiền là tên ông chủ quán ăn uống ở ngã tư này, kèm bán cỏ cho ngựa.
Chợ Lớn là khu vực buôn bán tấp nập, ăn uống xì xụp, nhưng cũng có đường Chợ Lớn từ bệnh viện Q6 đến đường An Dương Vương. Xưa là kênh Chợ Lớn, tuyến đường thủy quan trọng đi Tây Nam Bộ. Đầu TK20 Pháp lấp kênh làm đường, gọi luôn là đường Chợ Lớn cho nó tiện.
Lâu đời và dài 1.350 mét nhưng ít ai biết, đó là đường Bến Thương Khẩu từ Bến Nhà Rồng men theo sông SG đến cầu Tân Thuận, nằm gọn trong Q4, song song với đường Ng.Tất Thành. Vì ở trong cảng, ứ tự do lưu thông, ít người biết là phải. Khi Pháp xây dựng cảng, đường mang tên vùng đất này: Tam Hội, năm 1917 đổi là quai del’Yser, từ 1955 gọi là Bến Thương Khẩu (Cửa khẩu buôn bán).
Đường ngắn nhất và dài nhất.
Ngắn nhất, cùng dài 48 mét là 2 đường Hoa Thị, Hoa Trà ở F7, Q.Phú Nhuận. Tiếp theo là 2 đường Vũ Hữu (F.An Lạc A, Q.Bình Tân), Tân Tạo (F8, Q.Tân Bình) cùng dài 55 mét rưỡi.
Dài nhất mà nằm gọn trong 1 huyện là đường Rừng Sác dài 36,5 kilômét từ phà Bình Khánh xuyên suốt huyện Cần Giờ đến xã Long Hòa, cách bờ biển vài chục mét.
Các kiểu đường độc phố đáo khác.
Có 2 đường bám theo 2 bờ kênh, vừa dài vừa độc: Trường Sa và Hoàng Sa cùng uốn lượn men theo 10 kilômét của kênh Nhiêu Lộc- Thị Nghè, trải qua nhiều quận nhất: Q1, Q.Bình Thạnh, Q3, Q.Phú Nhuận và Q.Tân Bình.
Đại lộ Võ Văn Kiệt men theo bờ bắc kênh Tàu Hủ- Bến Nghé cũng đi qua nhiều quận huyện nhất: từ hầm sông SG ở Q1 trải qua các quận 5, 6, Bình Tân, kết thúc tại QL1 ở huyện Bình Chánh.
Đường Trịnh Đình Trọng ở Q.Tân Phú quanh co uốn éo ngoằn ngoèo ngoắt ngoéo nhất. Từ đầu đường, chỗ giao với Lũy Bán Bích đến cuối đường tại ngã ba Âu Cơ chỉ ngót 2 kilômét mà có 14 khúc cua, trong đó 9 chỗ uốn vuông góc và 5 chỗ lượn lài lài.
Đi qua nhiều nhà thờ Công giáo nhất là đường Lê Đức Thọ ở Q.Gò Vấp với 6 nhà thờ Hoàng Mai, Nữ Vương Hòa Bình, Lam Sơn, Lạng Sơn, Đức Mẹ hằng cứu giúp và Trung Bắc. Tiếp theo là Thống Nhất cũng ở Q.Gò Vấp và Phạm Thế Hiển ở Q.8, mỗi đường có 5 nhà thờ. Đó là những nơi bà con giáo dân Bắc 54 vô định cư, hèn chi.
Giữa không khí nhộn nhịp của SG hoa lệ, du khách thấy bình tâm khi đến hẻm Lê Quang Định ở đường Ng.Văn Đậu, Q.Bình Thạnh. Tên dân gian là “hẻm thiền” bởi dài có 180 mét mà quy tụ 6 ngôi chùa san sát.
Nếu Jerusalem là vùng đất thánh của cả quả đất thì trục Ng.Văn Trỗi- NKKNghĩa là Con đường tôn giáo hay Thánh lộ của SG, bởi chạy qua rất nhiều chùa chiền và nhà thờ của các loại tôn giáo. Ấn tượng nhất là chùa Đại Giác to vật vã, còn gọi là Chùa 3 mặt tiền, bởi có 3 cửa trổ ra Ng.Văn Trỗi, Ng.Trọng Tuyển và Trương Quốc Dung. Thứ hai là thánh đường Hồi giáo Jamiul Muslimin của người Chăm. Thứ ba là Thánh Hội Baptist Ân Điển của đạo Tin Lành trông như cao ốc văn phòng bọc kính màu xanh. Thứ tư là chùa Vĩnh Nghiêm thuộc loại hoành tráng và rộng rãi bậc nhất nội đô SG, đối diện với Thiền viện Thích Quảng Đức. Theo đường NKKNghĩa đến dinh Thống Nhất nhìn sang trái thấy Nhà thờ Đức Bà thấp thoáng sau công viên 30-4. Vân vân và mây mây.
Muốn thưởng thức các món ăn Nhật và Hàn, hãy đến phố Nhật Bản và phố Hàn Quốc. Chỉ 1 đoạn 800 mét của đường Lê Thánh Tôn, Q.1 và mấy hẻm nhỏ ở đây mà có hơn 20 nhà hàng ăn Nhựt Bổn. Sau chợ Phạm Văn Hai, phố Hàn Quốc hiện ra trên đường Tân Sơn Hòa, Q.Tân Bình với lủ khủ quán ăn, tiệm uốn tóc, thẩm mỹ viện viết bằng hai thứ tiếng Việt- Hàn.
Nói đến đường đặc chủng, chuyên bán 1 thứ hàng thì phải kể đến Lê Công Kiều ở Q1. Đường dài gần 200 mét, hơi quanh co, nối Ng.Thái Bình với Phó Đức Chính, yên tĩnh như cái tên dân gian của nó: Phố Đồ Cổ. Tuy nhiên, đồ cổ thứ thiệt thì ít mà đồ cổ mới toe thì nhiều.
Đường Tôn Thất Tùng ở Q1 mang tên “đường vi tính”, vì hầu hết các cửa hàng ở đây kinh doanh máy vi tính. Gần nhà, tui toàn đến đây mua và sửa.
Đường Lương Hữu Khánh ở Q1 mang tên “phố khắc chữ” với dãy kios chuyên làm bảng hiệu chềnh ềnh giữa đường. Kế đó, 1 đoạn đường Phạm Hồng Thái cũng rứa.
Đường Ng.Công Trứ ở Q1, đoạn từ Phó Đức Chính đến Hồ Tùng Mậu mang tên Phố Uôn (Wall Street) của SG. Thời Pháp thuộc, đây là nơi tập trung các ngân hàng và tiệm cơm Tây bình dân, nay thêm lủ khủ công ty môi giới chứng khoán. Đoạn khác thì dày đặc cửa hàng phụ tùng ô tô, xe máy đã qua sử dụng và đồ cơ khí. Chả là xa xưa, nơi đây gần cảng SG, thủy xưởng Ba Son và trường Kỹ thuật Cao Thắng mà lỵ.
Phố Giày Ng.Đình Chiểu, đoạn ở Q3 có rất nhiều hiệu giày thời trang nổi tiếng của cả Ta và Tây.
Hai đoạn Ng.Đình Chiểu qua Q3 và 3 Tháng 2 thuộc Q10 gọi là Phố Vui, bởi là nơi các đôi uyên ương đến mua sắm những thứ không thể thiếu trong ngày cưới.
Ngược lại, đoạn Trần Phú từ Ng.Trãi tới Ng.Tri Phương, Q5 là Phố Vĩnh Biệt, bởi san sát các nhà tang lễ và cửa hàng bán các thứ "người mua không xài, người xài không mua". Chả là quanh đây lủ khủ bệnh viện.
Phố Đàn là đoạn Ng.Thiện Thuật, Q3. Đến đây, ta như lạc vào thế giới của âm nhạc với đủ các loại đàn Tây, Tàu, Ta. Cha con nhà tui toàn mua đàn ở đây.
Trước cổng Miếu Thiên Hậu Hòa Hưng, đường CMT8, Q3 là “Chợ cua đồng âm phủ”. Chợ đầu mối này chỉ bán duy nhất cua đồng, từ 2 đến 5 giờ sáng. Xưa có đôi vợ chồng chở cua từ quê lên SG bán, đến đây thì xe hư. Họ phải ngồi đợi tới sáng, mà nơi đến còn xa, cua bày la liệt. Dân địa phương thương tình mua giúp, lâu dần thành chợ.
Đường Trần Nhân Tông ở Q5, gần ngã bảy Lý Thái Tổ là cả một kho tàng sách cũ.
Phố Lồng Đèn là đường Lương Nhữ Học ở Q5, quanh năm bán đủ các loại lồng đèn, hoa cả mắt.
Đường Triệu Quang Phục ở Q5, nơi sản xuất, mua bán và sửa chữa các loại kéo, từ cắt sắt cắt nhôm đến may vá nội trợ, cắt tóc và... các loại lông.
Một đoạn Châu Văn Liêm, Q5 là “đoạn đường sung sướng” vì san sát dãy tủ bán “thần dược phòng the” đối diện với dãy phòng trọ thuê phòng theo giờ, giá rẻ bất ngờ.
Đường Vĩnh Khánh ở Q4 là 1 trong 2 Phố Ốc trứ danh của SG, cùng với đường Thành Thái, Q10.
Nơi có thể tìm mua đủ các thứ đồ điện tử cả cũ lẫn mới là đường Nhật Tảo ở Q10. Đây còn là thiên đường của hàng nhái Trung Quốc.
Chợ hoa Hồ Thị Kỷ trong khu chung cư Lê Hồng Phong, Q10 là Cao nguyên Langbiang giữa SG. Hoa ở đây vừa tươi vừa rẻ. Năm 2013 chính quyền có kế hoạch dời về chợ Bình Điền, nhưng nay vẫn còn nhiều hoa đáo để.
Nếu quý vị muốn ngắm tranh của các danh họa thế giới và VN thì đến đường Trần Phú, Q5, đoạn gần ngã sáu Cộng Hòa và 1 đoạn của trục Ng.Văn Trỗi- NKKNghĩa ở 2 phía cầu Công Lý. Tất nhiên là bản sao. Mỗi lần chuyển chỗ ở, tui đều đến đây mua tranh, tha hồ chọn tùy tâm trạng.
Nơi tập trung nhiều tiệm thuốc Bắc nhất ở Chợ Lớn là đường Hải Thượng Lãn Ông, Q5.
Đại lộ Hồng Bàng, Q5, bên hông Thuận Kiều Plaza có "phố sâu bọ” chuyên bán sâu bọ và các loại côn trùng để nuôi chim, cá. Mấy anh bợm nhậu đôi khi cũng mò đến mua dế, cào cào châu chấu. Vặt cánh, rút ruột, rang lên với 1 chút mỡ, bày ra đĩa, rắc nhúm lá chanh thái chỉ thì… hết xảy! Tui được mời nhậu rồi. Mỗi cái chuyện cào cào châu chấu mà cãi nhau ỏm tỏi.
Đường Phạm Văn Hai, Q.Tân Bình là Phố Thịt Chó, lủ khủ quầy thịt chó tươi sống và bát ngát quán cầy tơ 7 món. Thơm phức.
Phố Cá Cảnh Ng.Thông, Q3 luôn đông vui nhộn nhịp. Ở đây bán tất cả các loại cá cảnh (kiểng), thiết bị nuôi và thức ăn cho cá.
Một đoạn đường Phạm Văn Bạch, F15, Q.Tân Bình là nơi “mua của người chán, bán cho người cần”, san sát cửa hàng “se cần hen” (second hand) từ nhỏ xíu đến to đùng.
Dưới chân cầu Băng Ky ở đường Nơ Trang Long, Q.Bình Thạnh có hẻm nhỏ gọi là “chợ ve chai ngàn đô”. Chợ chỉ họp vào sáng chủ nhật, trưng đủ các thứ thượng vàng hạ cám, từ cái bấm móng tay, nhạc cụ, điện thoại đến tivi, môtô, xe hơi cổ. Có thứ giá hàng chục ngàn đô. Kinh!
Khi dân nhậu SG chán ăn nhà hàng thì chợ rắn, chuột, ếch nhái ở Củ Chi càng sôi động. Tỉnh lộ 8, đoạn qua xã Phước Vĩnh An chỉ hơn 200 mét mà có hàng chục quầy bán động vật hoang dã, đáp ứng nhu cầu đổi gió của dân sành nhậu.
Có nhiều đường chỉ trở thành “đặc chủng” theo thời vụ.
Mỗi khi xuân về, đại lộ Nguyễn Huệ ở Q1 trở thành đường hoa hoành tráng nhất VN, nay đã thành phố đi bộ. Cũng khi đó mọc ra các “phố ông đồ” bán chữ Nho trên mực đen giấy đỏ ở đường Ng.Thị Minh Khai, trước Cung Văn hóa Lao động, Q1; đoạn Phạm Ngọc Thạch trước Nhà Văn hóa thanh niên, Q1 và “chợ thư pháp” trên đường Trương Định, Q3. Cũng rứa, đoạn CMT8 ở ngã 3 Ông Tạ chuyên bán lá dong, lạt giang gói bánh chưng. Vùng này cũng là nơi bà con Bắc 54 vào định cư mà lỵ.
Mỗi dịp 8-3 và 20-11, đại lộ Ng.Văn Cừ lại rực rỡ sắc màu bởi các quầy bán hoa tươi trải kín. Đây là đoạn tập trung các ký túc xá và trường học từ phổ thông đến cao đẳng, đại học mà lỵ.

________________________________


Một số bạn đọc đóng góp thêm:

Đường Hòa Hảo góc Lý Thường Kiệt ra Chợ Thiếc là khu chuyên bán đồ phụ kiện da giày túi xách...

Đường Trần Phú đoạn từ Nguyễn Trãi tới Nguyễn Tri Phương chuyên ... Đám ma.

Đoạn Cao Thắng từ Điện Biên Phủ qua 3-2 chuyên quần áo trẻ em.
Ngô Gia Tự, một đoạn NTMK chuyên bàn ghế trang trí nội thất...
Chợ đồ điện tử đường Tạ Thu Thâu (Lưu Văn Lang) vô cùng nổi tiếng
Đường Bùi Hữu Nghĩa, quận Bình Thạnh, khúc qua cầu Bùi Hữu Nghĩa đến chợ Bà Chiểu, bán lủ khủ xe đạp và linh kiện xe đạp cũ mới
Nguyễn Chí Thanh: chuyên trị bệnh xe máy.
Cuối Nguyễn Chí Thanh có một đọan chuyên bán trang thờ các loại.
Gần đó có đường Tân Thành: chợ phụ tùng xe máy.

Nguồn: 
https://www.facebook.com/tho.huu.5015/posts/867495344142109

Mao tuyển đỡ rét và Quyết tâm đẫm máu.

Các vận động viên đọc Mao tuyển để thêm nghị lực trước khi bơi vượt sông vào mùa đông.
Và trên chiếc tàu chiến TQ hạ nòng pháo 37ly, bí thư đọc quyết tâm, binh lính giơ tay hô vang: "Tả. tả", rồi bắn thẳng vào công binh VN ở Gạc Ma 1988.
https://www.youtube.com/watch?v=umWITUHmqWs





Tâm thế người lính VNCH ở Mùa hè đỏ lửa tại An Lộc năm 1972.

Thợ Cạo cùng bạn bè đi Binh Long thăm chiến trương xưa về, không đăng ảnh để chứng tỏ ta đã đến đây. Hình chiến tranh đổ nát hoang tàn có đầy trên mạng nên chọn một tấm ảnh cũ đưa lên rất đáng ngẫm.
Bên nào cũng vậy, người lính phải làm nhiệm vụ chứ không ai muốn đem mạng sống của mình ra mà thử lửa. Hãy nhìn dáng đi thất thểu, lầm lũi sau khi thấm đòn chiến trận của họ và một chiến binh trong đoàn chưa đến tuổi, được đưa vào cuộc chiến, sải bước vô tư.



"Can trường trong chiến bại"?

19/1/1974 đã bỏ lại:
- 82 quân nhân cần cứu của chiếc tàu HQ-10 đang bị chìm.
- 59 quân nhân đang bơ vơ trên 3 đảo Hoàng Sa, Hữu Nhật, Quang Ảnh.
.....
Những con số, hình ảnh hy sinh, đầu hàng, bị bắt là thật, kế hoạch phản công là ảo... Người đã mất, lãnh thổ không còn, nổi đau còn đó!
Gì thì gì, bao liệt sĩ đã bỏ mình, di sản của cha ông để lại đã mất - Đó là một thất bại chua cay của Việt Nam. Nói ra không phải để biện hộ hay chỉ trích. Mà chỉ có sự thật và sự thật, hậu thế mới rút ra được bài học xương máu, từ đó bảo vệ được chủ quyền của đất nước.



Mẹo chống trộm xe máy - đơn giản như đang giỡn.

Chiêu này đã phổ biến từ lâu, không gì mới, nay nhắc lại.
Thỉnh thoảng nghe tin người quen có ngựa yêu không cánh mà bay nên TC chia sẻ với các bạn. Ai không cẩn thận còn mất nữa.
Tại sao ta không độ 1 công tắc phụ gạt cắt nguồn điện của mobin sườn xe máy. Rất đơn giản rẻ tiền, thấy vậy mà hiệu quả đấy. Khi dừng xe, với tay gạt nhẹ là xong, đề hay đạp đều không thể nổ máy được. Thằng trộm không biết xe mình đoản mạch mà có biết cũng khó đoán ra công tắc bí mật gắn ở chỗ nào mà mò.
Thay vì phải mua khoá bánh xe, rất nguy hiểm khi mình sơ ý đề chạy vội, có khi té lác mặt, bể xe. Mua đồ cảnh báo bằng điện tử, tốn tiền bộn mà gây khó chịu cho người khác vì khi sơ ý đụng vào phát âm thanh chói tai.
Mua cái công tắc tốt tí và 1 mét dây điện, tốn chỉ chừng 20 ngàn là tự làm được hoặc ra tiệm kêu thợ làm hết 3-40 ngàn. Nếu xe cùi bắp quá, làm biếng độ thì vứt xe bỏ đó, rút bugi là xong. haha.
Cẩn thận bảo quản thì 5-3 tháng xịt chống rỉ hay bôi tí dầu vào công tác bí mật, phòng lâu ngày có thể điện nó tiếp xúc không tốt. Hai chiếc xe máy của mình làm vậy từ lâu, mỗi chiếc đã 10 và 20 năm, khá yên tâm.
(Hình minh hoạ, mươn trên mạng)




Vết thương ngoài da nhanh tự lành.

Mình bị té xe, gãy cần số và chỗ để chân, phải mượn xe bạn đi về. Thân thể thì chỗ nặng nhất là lác một miếng da bằng khu chén. Về nhà xối nước, lấy bông chùi sạch vết dơ, thấy bị cạn ngoài da nên không bôi thuốc sát trùng, không bôi rắc bột kháng viêm, cũng như không uống thuốc gì. Dán lên bết thương 2 miếng băng keo cá nhân nhỏ là xong. Vì công việc ngày hôm sau phải đi làm, chạy xe tiếp, tối về tắm rửa xong tiếp tục dán băng miếng băng nhỏ lên trên. Hàng ngày từ vết thương rỉ chất dịch huyết tương, ban đầu nhiều sau ít dần.
Hôm nay là đúng 3 ngày, tắm rửa nhẹ chỗ đó, rồi xem kỹ chỗ đó tới đâu (như hình). Đứng ngồi không còn đau, vết thương đã khô mặt, bắt đầu kéo da non, vậy là cơ bản đã lành. Vấn đề rút ra của cá nhân, ngoài kháng thể từng người thì nếu bị ngoài da không nên băng kín, cần cử động cho chất dịch rỉ ra đào thải vi khuẩn và bạch cầu chết.
Nhớ hồi nhỏ ở quê, bị như vậy, trẻ con bốc nắm bụi đất rắc lên cho khô vết thương, rồi lành. Mấy ông thầy thuốc Nam chữa trặc bong gân, sau khi nắn bóp xong, thoa thuốc rồi bảo bệnh nhân co dũi đi lại nhẹ nhàng bình thường. Khác với Tây y dùng thuốc và khuyến cáo người ta hạn chế cử động.



Cái sự cuồng và chơi dao có ngày đứt tay.

Lão Thợ Cạo tình cờ xem chuyện quyên góp ủng hộ Thương Phế binh VNCH, thiện nguyện làm nhân đạo tốt thôi nhưng mà họ chia phe cãi chửi nhau như mổ bò. Ai muốn lấy số má thì post bài tố cáo CS, ca ngợi VNCH, nói hăng vào thì coi chừng có ngày vào hộp chăn kiến. Có mấy vụ lảng xẹt như vậy! Như vụ tay già Luật sư thừa phát lại, vụ mấy cha con treo cờ VNCH, vụ Dũng Lôi hổ...
Nhớ chuyện cũ có liên quan là Việt Tân, đánh vào tâm lý những người thù ghét ở nước ngoài muốn lật đổ chế độ VN mà không muốn động tay chân, bỏ tiền ra thôi để người khác làm thay mình nên mới bị lừa. Đơn cử như Nguyễn Hữu Chánh chống cộng kiểu salon, đong xèng là chính, xém bị xốp mấy lần, nay đã co vòi. Hoàng Cơ Minh cũng lợi dung nhưng có làm thiệt với bài Đông Tiến, tuyển mộ cử quân xâm nhập bị chặn đánh te tua. Chả đâu vào đâu, bị những người bỏ tiền ra thúc ép, cuối cùng phải thân chinh ra trận mà bỏ mạng sa tràng. À, thêm anh cuồng Lý Tống nữa, anh hùng chống cộng, không bị tóm là may.
Thời Facebook bùng nổ, khối người vì danh ảo, thần khẩu hại xác phàm, được 500 AE ủng hộ, bơm thổi cho "mày chết"..

"Một nhát gươm đưa đéo mẹ đời!"

(CBQ)
Lão đi làm công luôn coi tài sản của chủ như của mình, không trục lợi từ công ty, năng lực không đến nỗi ù ù cạc cạc. Thế mà gặp khi hoạ vô đơn chí thì bị chém không tha. Tuy nhiên lão vẫn giữ áo cũ công ty cấp để làm kỷ niệm. Vậy cái câu: ai bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai bắn lại bằng đại bác - đâu có đúng. Già rầu, lẽ ra Cty cho lão làm cái chân giám đốc bảo tàng mới phải. Mà công ty đâu còn nữa, bán mất rồi kiếm triệu đô. huhu.



Thấy thanh niên Miền Tây quá hiền khi đụng chuyện với công quyền.

Sự việc thế này, Chủ Nhật sáng nay, thấy mà tức thay!
Một tốp thanh niên mặc thường phục, đi xe bán tải biển xanh đổ xịch lại chỗ đám đông đang ngồi chơi, truy bắt đá gà. Đám đó nói năng cột lốc ra vẻ quyền thế ta đây. Đoán là những TN này bên văn hoá, trật tự an ninh của phường, có thể là cán bộ văn hoá, công an hay dân quân chi đó. Đám thanh niên MT và người nhà có nuôi và chơi gà trả lời đối đáp yếu ớt. Đám bên chính quyền bắt đâu chừng chuc con gà, cột bỏ vào túi đệm, đòi bắt giữ cả xe máy. Lát sau, họ điệu 4-5 thanh niên MT lên thùng xe và mang gà chở đi.
Không có bằng chứng đám đông tụ tập nuôi và tổ chức đá gà ăn tiền, thế mà vẫn ngoan ngoãn nghe theo đám TN phường về trụ sở. Đám TN MT hay ăn nhậu đù mẹ đù má với nhau, đụng trận thi ngoan ngoãn phết! Gặp TN Miền Bắc hả, ứng xử sẽ khác, có thể lớn tiếng chửi, dẫn đến hai bên ấu đả nhau. Họ chả chịu mất gà và không chịu về phường nếu không có tang chứng. Phường làm được, có chăng là bắt lỗi nuôi gà nhiều trong khu dân cư, lập biên bản và phạt. TN phường của địa phương chỉ giỏi bắt nạt TN miền Tây hiền lành tha phương cầu thực mà thôi.

Cạo cắn linh tinh... 21













 

Chiếc rìu của người miền Trung là sáng tạo độc đáo của các Dân tộc.

Rựa và rìu là 2 vật dụng không thể thiếu cho thợ đi rừng. Rựa đa năng còn rìu thì chuyên dùng. Rựa có nguồn gốc từ người miền Trung thì ngược lại rìu từ người vùng cao. Người ta dùng để đốn cây lớn và đẽo gỗ. Ít người biết nhưng ai đã dùng qua thì biết nó cực bén, nếu mũi đi lệch có thể làm đứt hẳn ngón hay bàn chân. Hơi khó sử dụng cho nên người dùng cần có thời gian để làm quen với rìu. Đường chặt, vạt rất thẳng hướng nhờ có cái cây dài nối với mũi. Bỏ sức người ra ít mà lực rất mạnh vì có cái cán dài thuận tay. Mỗi khi đốn, nó táp phập vào thân cây, tập trung vào điểm thay vì diện như các loại rìu khác. Cho nên trong việc đốn và đẽo lõi cây cứng, nó ưu việt hơn hẳn cái lại rìu lưỡi bản to và cán ngắn.
Hình minh hoạ:
Chiếc rìu của dân tộc Thái, rìu với người Giẻ Triêng, M'Nông, Việt.

Cảm nhận về TCS, nhân xem Stt của anh bạn.

Ông là nghệ sĩ sáng tác nhiều bài mang màu sắc thời cuộc nhưng phi chính trị, không đòi hỏi phải theo phe nào. Yêu mến nên coi ông như một con người bình thường. Ông là phù thủy âm nhạc nên đồng cảm không soi vào câu chữ lúc ông ngẫu hứng. Không phải cái gì TCS sáng tác đều tuyệt, cũng như không phải cái gì KL hát đều hay. Đỉnh cao nhạc TCS với KL là ở Ca khúc Da Vàng mà một thời tụi trẻ chúng tôi yêu nước quá thơ ngây.

Tưởng rằng ăn sang nhưng chưa hẳn vậy.

Với gạo ngon qua ngày hôm sau cơm nguội vẫn mềm dẻo và ngon, thích thì hấp nóng không thì để vậy ăn bình thường nên không có chuyện nấu dư hoặc để cơm thiu mà bỏ. Với nước mắm ngon đã khui chai ăn 1 tháng vẫn giữ màu khá đẹp và chấm ăn đậm đà, không có chất bảo quan nên không độc hại, ít bị oxy hóa thành sậm đen.
Gạo với nước nắm dở thì ăn đồ ăn phải nhiều, nuốt cho dễ trôi, tốn tiền mua thực phẩm hơn. Mình thấy cơm công ty hay thừa cho heo ăn, có gia đình công nhân ăn cơm thừa đổ thật tiếc, đã nghèo còn phí. Chính vì ăn gạo rẻ nở nhiều, dở nên đâm ra lãng phí. Và nước mắm, chưa nói đến chất lượng như Nam Ngư, mua 20 ngàn đồng/chai nhỏ, tưởng rằng rẻ nhưng thật ra là mắc vì nó lạt nên ăn rất hao.




Nước mắm truyền thống là cá + muối chấm hết.



Báo chí, dư luận chê "nước mắm" Chin Su, Nam Ngư của Masan nhưng nước mắm truyền thống có gì hơn?
Tôi đã dùng thử nhiều loại "nước mắm" mua ở cửa hàng, siêu thị của cái gọi là "mắm truyền thống cổ truyền Việt Nam", sản xuất tại TP.HCM, Phan Thiết, Phú Quốc... Thật thất vọng, có nhận xét là đa số xạo ke, lập lờ giữa phương pháp sản xuất cổ truyền và công nghiệp, kiểu nửa nạc nữa mỡ.
Có thể nói 90% "nước mắm" bán trên thị trường đều có các chất phụ gia để bảo quản và cho hợp thị hiếu đã thay đổi của người tiêu dùng. Nên vị ngọt lờ lợ của hóa học, chậm bán là bị sậm màu dù chưa khui, chấm ăn thiếu cái đậm đà của tự nhiên.
Vì sản xuất hàng loạt với quy mô lớn, có thể giai đoạn đầu họ vẫn ướp chượp như truyền thống nhưng đến giai đoạn sau pha chế thì thành công nghiệp. Hàng thì có lúc bán nhanh bán chậm bán ế, phải để lâu trong kho hay trên kệ hàng. Nước mắm khi đưa các chất phụ gia vào thì nước mắm sẽ biến chất và không thể để lâu trong quá trình lưu thông phân phối đến người tiêu dùng.
Trong khi đó nước mắm làm theo cách truyền thống là ướp cá với muối rồi phơi nắng để cá phân hủy dần thành nước mắm. Muối cũng chính là chất bảo quản tự nhiên nên mắm phải mặn. Mặn thì chấm ít thôi, người làm chìu theo khẩu vị người dùng ngày nay mà pha cho lạt thì sẽ ảnh hưởng đến chất lượng. Dùng mũi ngửi có mùi hơi tanh nồng của cá. Chế biến theo cách truyền thống công thức và cách làm ở đâu cũng vậy, na ná như nhau, ngon hay dở còn tùy vùng biển và khẩu vị.
Như nước mắm mình đang dùng, chai màu sậm đã vơi là khui ăn 1 tháng rồi (rót ra chén màu còn đỏ tự nhiên) còn chai đầy là đã mua 3 tháng vẫn màu tươi đỏ. 110 ngàn/ chai 0,75 hơn hẳn mấy loại bán ở cửa hàng siêu thị, rẻ nhưng không ngon.
Nếu tôi là Bộ Công Thương chỉ cần đặt ra tiêu chí nước mắm truyền thống, thành phần có cá cá và muối, đơn giản vậy thôi. Ngoài ra là nước mắm công nghiệp. Nhà sản xuất chỉ cần ghi rõ tỉ lệ % và độ đạm trên chai, còn lại do người tiêu dùng đánh giá ngon dở, mắc rẻ mà lựa chọn.

Hà lội đụng Sè gồng.

Lề đường - ông Minh nói sao, bắn cối 160 ly, dưới đế cối nó nổ mà không chết. Lệnh trên nã cối, mà ông dám tháo ngòi, tiếp tay cho địch à?
Vào bếp. ông Kháng, ông là chủ cây xăng, ai cấm ông uống? Nóng rồi nha! ông nói 1 tiếng nữa là biết liền...
Tui ngã cái rật cho coi.
Chuyện trò thế này:
Ông trên lính 72 pháo thủ cối 160 ly kể: Khi đánh ở Long An, chiếm trận địa địch, khẩu đội nhảy đại vào hầm (làm biếng đào hầm mới). Bị lính VNCH cài đạn DKZ bên dưới lấp đất lại. Thế là mấy ảnh thả cối bắn mấy quả, đạn dưới nó kích nổ, bụi đất bay mù mịt. Nhờ cái đế cối quá to và nặng, nó không vỡ hoặc lật mà cứu mạng mấy anh, không ai bị chết hay bị thương.
Rồi lệnh của cấp trên nã cối, ông là pháo thủ số 2 vẫn chấp hành thả đạn vào nòng nhưng không rút chốt, cho đạn bay đến mục tiêu mà không nổ. Vì lính VNCH đang bám trụ gần với dân, cối lớn nổ tầm sát thương bán kính rộng cả 100 mét, sợ dân chết theo lính.
Còn ông dưới thì giàu, chủ cây xăng nhưng ảnh uống mới có 3 lon thì đài phát có phần lung tung. Nên hai ông anh kia bấm nhỏ cản không cho uống nhiều, dân phía Bắc - Hà lội sợ mất qui với dân Sè gồng. Haha. vui.




Các khu công nghiệp của VN nếu không có Tàu thì sao?

Nếu toàn TQ là nhà máy lớn sản xuất khổng lồ thì VN là nhà máy nhỏ gia công. Chiến tranh thương mại Mỹ - Trung, VN có lợi đó. Nhưng sẽ đi về đâu, nếu như:
Không có Tàu Trung Quốc, không có Tàu nội địa VN thì các khu công nghiệp lấy đâu ra nguyên phụ liệu rẻ để gia công SX. Chết là cái chắc. Nền công nghiệp mạnh ai nấy lo. Nền nông nghiệp thì bấp bênh, diện tích thì ngày càng teo tóp. Trong khi đó người Việt mãi mê đất đai, phân lô bán nền, xây dựng hết công trình này đến công trình khác để mua bán lẫn nhau.

Điều ngộ nhận về mức độ ác liệt và gian khổ của lính chiến trường K.

Người ta ngộ nhận và ngay bản thân tôi ban đầu cũng nghĩ sai do đơn vị mình hoạt động trong nội địa. Người ta nghĩ rằng lính ở CPC sao bằng lính trước 1975 vì Mỹ giàu nhiều bom pháo. Gian khổ sao bằng mấy tháng hành quân dọc dãy Trường Sơn. Sao bằng mặt trận Quảng Trị, Kon Tum, Bình Long - An Lộc... Kh'mer Đỏ, nó là tàn quân thì có gì ghê gớm. Và nhiều so sánh nữa...
Khách quan chẳng sai, nhưng chưa thấu hiểu nên so sánh khập khiễng. Vì tính chất và hoàn ảnh hai cuộc chiến khác nhau. Ở VN đa phần phân tuyến địch - ta còn ở CPC thì đâu cũng có ta, đâu cũng có địch. Thậm chí bản thân người trong cuộc cũng không đánh giá hết thực tế vì mỗi đơn vị chỉ làm phận sự ở một hướng, một vùng, chỉ là một phần nhỏ trên đất nước trải rộng mênh mông.
"Thần tốc, táo bạo" giải phóng làm chủ thủ đô và tất cả các tỉnh thành, cái giá phải trả là 10 năm gian lao sau đó, ngày 07/01/1979 chỉ là mốc khởi đầu. Nói đến các đội quân viễn chinh trong lịch sử, người ta nghĩ ngay đến của nước hùng mạnh đủ tài lực mới đi can thiệp vào nước khác. Quân VN sang CPC khác hoàn toàn, tôi gọi đùa là đội quân viễn chinh An nam cuốc (đi bộ trường kỳ). Không có cái xó xỉnh, núi cao rừng rậm nào mà quân VN chưa đặt chân đến. Thiếu thốn cực khổ trăm bề, ăn mặc nhếch nhác, chả ra gì dưới con mắt của người dân CPC sở tại.
Không có nơi nào nào mà không có địch. Địch đu bám từ thành thị đến thôn quê hẻo lánh, mãi tít trong rừng vắng. Nó là tàn quân nhưng sau cú choáng váng thì cụm lại, tinh thần dân tộc được khơi dậy, vũ khí có TQ bơm cho, Mỹ, Thái... tài trợ.
Ác liệt gian khổ nhất là những nơi biên giới giáp Thái Lan. Ta vây nó, nó vây ta, có những những căn cứ, điểm cao mà hai bên giành giật, chà đi xát lại năm ba lần. Lính phải hành quân truy quét hết ngày này tháng khác, năm tiếp năm. Nghỉ dưỡng quân cao lắm một tuần, nửa tháng. Ta dừng lại thì địch bao vây tấn công, quấy rối, hai bên tập kích, phục kích nhau như cơm bữa. Không biết ngày nào mình đạp mìn, trúng pháo đạn, tính mạng lơ lững, mịt mù ngày về đất mẹ.
Thần kinh luôn căng thẳng. Thành ra người lính đâm ra bất cần, thây kệ cho cuộc sống đưa đẩy. Ngoài những chiến công, hả hê đánh thắng, đoàn kết một lòng là nỗi buồn thoáng chốc khi nhìn xác đồng đội mới đây đã chết. Mới đây còn đùa giỡn với nhau giờ đã mất giò kêu la thảm thiết. Đa số bị sốt rét "lên bờ xuống ruộng", có người chập mạch khùng điên. Thỉnh thoáng có người đào ngũ về nước hay trốn sang đất Thái, có kẻ thành phỉ trấn lột dân buôn...
Lính ở ngoài rừng thì nguy hiểm hơn lính trong dân nhưng có đồng đội xung quanh yểm trợ. Còn lính làm nhiệm vụ trong dân thì sướng hơn nhưng lạnh lưng hở sườn. Dân đấy mà địch cũng đấy, khôn sống dại chết. Còn tùy hên xui, chả ai dám nói thánh nói tướng. Lính ở gần "mặt trời" thì nóng mà sướng, lính xa khổ mà mát. Cũng là thằng lính nhưng ở gần sở chỉ huy được trang bị quần áo, ăn uống không đến nỗi tệ. Xa thì lệ thuộc phương tiện vận chuyển tiếp tế, bị hậu cần cắt xén dần quyền lợi...
Bức tranh khí thế, ảm đạm, bầm dập, vô thường. Đủ thứ hầm bà lằng, nói chẳng bao giờ hết...
Ngoài rừng núi, hai bên đấu nhau bằng súng đạn và xương máu còn trong dân, hai bên đấu nhau bằng cân não.
Cố đấm có ăn xôi? Nói sa lầy cũng đúng mà không cũng đúng, tùy góc nhìn. Nó phải diễn ra như thế. Rốt cuộc cũng an ủi phần nào những người lính đã đổ mồ hôi xương máu, không phải như Liên Xô sau 10 sau theo đuổi. Rồi rút quân khỏi Afghanistan bị quân nổi dậy truy sau đít, lập lại thế cờ như cũ. Gì thì gì, cũng được một chính thể láng giềng đi hàng hai tồn tại đến ngày nay.

Sông Mê Kông ở Campuchia đã thay đổi rất nhiều!

Con sông mẹ vĩ đại, nhìn mút tầm mắt, gắn bó sâu nặng với người dân sở tại cũng như với bộ đội VN một thời chiến đấu và công tác nơi này.
Nhìn qua ảnh vệ tinh Google Earth, trên dòng sông quen thuộc ngày xưa, nay nổi lên những cồn cát, nhỏm đá mà chúng tôi không từng thấy. Đặng Ngọc Nga, Tai Kham Nguyễn Tam Mỹ, Võ Đăng Mỹ, Trần Chữu, Trần Đình Phú... xem hình đoạn chảy xuôi cắt qua huyện Siêm Bouk, các đồng đội có thấy lạ không?
Nước sông MeKong ở CPC cạn dòng, tương lai sẽ hình thành các đảo và có những đoạn có thể lội qua vào mùa nắng. Tương lai xa hơn nữa, đảo lớn bên hữu ngạn sẽ nối thành đất liền... Sông chảy qua Miền Tây sẽ là như vậy, nguồn lợi thuỷ sản cạn dần, ghe tàu đi lại khó khăn... Và còn thảm khốc hơn nữa, vào mùa nắng sẽ là dòng sông nước mặn.










Mình thích sống dai vui vẻ hơn là sống thọ ì ạch.

Vì nghĩ rằng con người tiến bộ ngày nay nói chung không cứ gì VN thì sức đề kháng kém dần, bằng chứng là lớp trẻ không còn nổi hạch... Dịch Covid tràn lan ra toàn thế giới, cướp đi sinh mạng hàng triệu ngươi là một nhắc nhở đối với loài người. Mới 30-40 tuổi mà hầu như ai cũng xài thuốc, không bệnh này bệnh nọ, khác với người xưa. Còn sống thọ là nhờ cái từ ngoài như ăn uống cùng tiến bộ của khoa học trong điều trị bệnh tật. Cho nên không ít người ở những nước văn minh có xu hướng về lại với lối sống tự nhiên, sống thuận hòa với thiên nhiên.

Trốn nắng trong cái hầm xe khách Sè gồng



Hôm qua đang trốn nắng trong cái hầm xe khách Sè gồng, seo phì đỡ buồn và ngẫm câu của cụ NB Khiêm "Một mai, một cuốc, một cần câu... Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ, Người khôn, người đến chốn lao xao". Thế là alô thằng bạn già: mua xe mới rửa chớ mài. Okê. Chờ mặt trời lặn là phi tìm nó, tám chiện tình hình dịch dật, cả 2 đồng thuận cao "không ảnh hưởng gì hoà bình thế giới". Mỗi em dớt 6 lon mát cái guột, rồi chia tai dui dẻ.

Không biết sống chết ra sao, thôi cúng Phây trước nửa hình cái đã!

 

Xe bom mìn của lão đại quí

Coi danh sách các điểm phòng dịch ở Bình Thạnh. Mấy chú dân quân chơi nghi binh rồi phục kích đại quí là xe bom mìn của lão nổ bỏ mạng sa tràng sao.



Cách ly F1 cần sự khả thi.

Theo tui hiểu thì cách ly người nhiễm Covid tại nhà, không gì mới và nhiều nước đã áp dụng từ lâu. Họ quan niệm nhiễm chưa hẳn là bệnh nên khi công bố số liệu gọi ca, trường hợp chứ không gọi là bệnh nhân như ở VN. Bệnh nhân là khi nào kháng thể con người không chống nổi, virus phác tác, mới gọi bệnh nhân. Nên dựa vào tính tự giác của cá nhân tự bảo vệ mình là chính. Chặn lan rộng ra xã hội thội.
Xem cái quy định dưới mà ngỡ thiên đàn XHCN tới rồi ! Các trung tâm cách ly của nhà nước đang quá tải, nên tìm cách giảm áp lực mà ra văn bàn này. Biết bài bản nó phải như vậy, nước phát triển làm được nhưng với nước nghèo như mình tính khả thi rất hạn chế, cần vận dụng theo sát hoàn cảnh. Bỡi những gia đình đáp ứng yêu cầu này chỉ có tầng lớp người giàu, chứ tầng lớp nhà nghèo, công nhân và cả đời sống trung bình cũng khó có điều kiện thực hiện. Họ chính là đối tượng chiếm số đông mà chủ trương cách ly F1 nhắm tới.

https://ncov.moh.gov.vn/vi/web/guest/-/6847912-285

Cạo cắn linh tinh... 20
















 

Tìm kiếm Blog này