Đã quá nửa đêm, tôi không thể nào chợp mắt được, bầu trời bên ngoài tối
đen, chỉ có những ánh đèn an ninh vàng đục héo hắt là còn sáng ở những
dãy hành lang, các buồng giam im ắng đến ghê người, tôi nhỏm người dựa
vào tường, giờ này cũng đã bước sang một ngày mới, hôm nay là thứ 7,
ngày thứ 7 luôn là ngày tôi cảm thấy lòng mình tê tái nhất, đã là ngày
thứ 7 thứ mười hai kể từ khi tôi bị bắt, tôi vẫn đếm, vẫn nhớ và vẫn đau
đớn từng ngày...
Ngày hôm nay tôi có thêm một lý do để đau đớn, để khắc khoải, để cắn dứt... Thứ bảy này cũng là sinh nhật lần thứ 24 của em...
Tôi rướn người như muốn gọi, muốn kéo, muốn van nài, muốn nhờ cơn gió
kia mang về cho em những lời yêu thương sau song sắt, tôi muốn gửi tới
em lời xin lỗi thứ 102 của tôi, 102 ngày trong trại giam, mỗi ngày tôi
đều đặn gửi tới em, tới gia đình thân yêu của tôi, tới bạn bè và những
người đã luôn ở bên tôi... một lời xin lỗi.
Những kỷ niệm cứ tới tấp ùa về... Ôi những kỷ niệm ngọt ngào giờ đây
bỗng như những cái tát khủng khiếp giáng vào mặt. Còn nỗi khổ nào lớn
hơn nỗi khổ về mặt tinh thần như thế này?...
Tôi viết lên đây với tất cả chân thành của lòng tôi trao em.
Ngày nào đã quen nhau, vì chung hướng đời, mình trót trao nhau nụ cười
Và tình yêu đó, tôi đem ép trong tim,
Dù bụi thời gian có làm mờ đi kỷ niệm của hai chúng mình.
Tôi cũng không bao giờ, không bao giờ quên em.
Cho đến hôm nay, với nức nở nghẹn ngào, mình mềm lòng xa nhau
Còn đâu những đêm anh dìu em lối về, buồn kể nhau nghe chuyện đờị
Tình mình nay chết như lá uá thu rơi...
Đường trần mồ côi, tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Ngơ ngác trong đêm trường, tôi chưa vơi niềm yêu thương.