Mấy ngày sau thì chúng tôi có lệnh rút ra khỏi Phnom Penh trở về căn cứ
bên núi Novea kết thúc chuyến công tác , trước lúc đi khỏi khu vực này
và không bao giờ đơn vị quay trở lại đây nữa chúng tôi có vào chào hỏi
tạm biệt những người dân sống tại đây , những ngày ở đây tuy không va
chạm tiếp xúc nhiều với dân K nhưng ít nhiều cũng có nhờ vả gây phiền hà
cho họ hơn nữa sống gần nhau cũng sinh tình cảm .
Chiều hôm trước
nhóm chúng tôi rủ nhau vào chào tạm biệt gia đình người K ở gần bên cạnh
mà chúng tôi hàng ngày vẫn vào tắm nhờ , họ có vẻ lưu luyến chúng tôi
họ nói nhiều lắm chúng tôi không hiểu nhưng cũng đủ để hiểu họ nói những
lời chia tay tốt đẹp với chúng tôi . Chúng tôi mong cho họ có cuộc sống
bình yên và chúng tôi lại trở về với thân phận của những người lính
chiến .
Em yêu anh bộ đội VN . Đó là lời nói lúc chia tay của em gái
K nói với tôi và đám anh em C2 lúc đó cười ầm lên khiến em ngượng cúi
đầu chạy thẳng lên nhà còn tôi thì luống cuống ngượng ngùng trước đám
anh em nghịch như quỷ này .
Tim thông tin blog này:
Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014
Những bức ảnh CQ-88: 1 - Từ Cam Ranh đến Đá Lát, Đá Tây và Đá Đông
Thăm Trường Sa cuối tháng 4, đầu tháng 5-1988, ít ngày sau sự kiện
14-3-1988 tại vùng biển Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao, là chuyến đi không thể
quên của nhà báo Nguyễn Viết Thái...
Đang là phóng viên ảnh kiêm viết mảng quân đội của báo Phú Khánh (cũ), Nguyễn Viết Thái được cấp chục cuộn phim Orwo đen trắng của Cộng hòa Dân chủ Đức (cũ). Cùng đi, có anh Phạm Đình Quát ở Quốc doanh Nhiếp ảnh Phú Khánh, cố nhạc sĩ Xuân An ở Sở VHTT, hai ca sĩ Thanh Thanh, Anh Đào ở Đoàn ca múa Hải Đăng, hai anh ở Quốc doanh Chiếu bóng Phú Khánh. Vào đến Nhà khách ngoại vụ của Vùng 4 Hải quân, họ nhập chung với các nhà báo, nhà quay phim ở Tạp chí Hải quân, NXB Quân đội nhân dân, Xưởng phim Quân đội, Đài Truyền hình TP Hồ Chí Minh…
Viết Thái nhớ lại, những ngày ở Nhà khách anh thấy xe mang thư, quà gửi Trường Sa tấp nập đến đó. Cả nước đang hướng về những người lính nơi đầu sóng ngọn gió. Chuyến đó, đoàn công tác không đến khu vực các đảo Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao, nơi tình hình rất căng thẳng, chiến sự có thể lại bùng nổ bất cứ lúc nào. Nhưng trước khi lên đường, Viết Thái và nhà văn Khuất Quang Thụy đã vào căn cứ Cam Ranh thăm Trung đoàn 83 công binh, đơn vị có nhiều người hy sinh nhất trong sự kiện 14-3-1988. Đặc biệt, anh được gặp cán bộ, chiến sĩ tàu HQ-505 vừa từ Trường Sa trở về. Sáng 14-3-1988, dù bị tàu đối phương bắn cháy, nhưng tàu HQ-505 đã ủi bãi đảo Cô Lin thành công, bảo vệ được chủ quyền của Tổ quốc tại đây. Tập thể tàu HQ-505 và thuyền trưởng Vũ Huy Lễ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. “Thật xúc động khi gặp những người lính trẻ măng, vừa đối mặt cái chết nhưng phong thái, nét mặt họ vẫn đầy vẻ tự tin, lạc quan” Viết Thái kể. Chưa ra tới Trường Sa, nhưng anh đã có nhiều cảm xúc và tư liệu để viết mấy bài cho báo Phú Khánh.
Đang là phóng viên ảnh kiêm viết mảng quân đội của báo Phú Khánh (cũ), Nguyễn Viết Thái được cấp chục cuộn phim Orwo đen trắng của Cộng hòa Dân chủ Đức (cũ). Cùng đi, có anh Phạm Đình Quát ở Quốc doanh Nhiếp ảnh Phú Khánh, cố nhạc sĩ Xuân An ở Sở VHTT, hai ca sĩ Thanh Thanh, Anh Đào ở Đoàn ca múa Hải Đăng, hai anh ở Quốc doanh Chiếu bóng Phú Khánh. Vào đến Nhà khách ngoại vụ của Vùng 4 Hải quân, họ nhập chung với các nhà báo, nhà quay phim ở Tạp chí Hải quân, NXB Quân đội nhân dân, Xưởng phim Quân đội, Đài Truyền hình TP Hồ Chí Minh…
Viết Thái nhớ lại, những ngày ở Nhà khách anh thấy xe mang thư, quà gửi Trường Sa tấp nập đến đó. Cả nước đang hướng về những người lính nơi đầu sóng ngọn gió. Chuyến đó, đoàn công tác không đến khu vực các đảo Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao, nơi tình hình rất căng thẳng, chiến sự có thể lại bùng nổ bất cứ lúc nào. Nhưng trước khi lên đường, Viết Thái và nhà văn Khuất Quang Thụy đã vào căn cứ Cam Ranh thăm Trung đoàn 83 công binh, đơn vị có nhiều người hy sinh nhất trong sự kiện 14-3-1988. Đặc biệt, anh được gặp cán bộ, chiến sĩ tàu HQ-505 vừa từ Trường Sa trở về. Sáng 14-3-1988, dù bị tàu đối phương bắn cháy, nhưng tàu HQ-505 đã ủi bãi đảo Cô Lin thành công, bảo vệ được chủ quyền của Tổ quốc tại đây. Tập thể tàu HQ-505 và thuyền trưởng Vũ Huy Lễ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. “Thật xúc động khi gặp những người lính trẻ măng, vừa đối mặt cái chết nhưng phong thái, nét mặt họ vẫn đầy vẻ tự tin, lạc quan” Viết Thái kể. Chưa ra tới Trường Sa, nhưng anh đã có nhiều cảm xúc và tư liệu để viết mấy bài cho báo Phú Khánh.
Những bức ảnh CQ-88: 2 - Trên đảo Trường Sa Lớn
"Chúng ta xin thề trước hương hồn của Tổ tiên ta, trước hương hồn của
cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc, xin hứa trước đồng bào cả nước,
xin nhắn nhủ với các thế hệ mai sau: Quyết tâm bảo vệ bằng được Tổ quốc
thân yêu của chúng ta, bảo vệ bằng được quần đảo Trường Sa – một phần lãnh thổ và lãnh hải thiêng liêng của Tổ quốc thân yêu của chúng ta".
Đảo Trường Sa Lớn (lúc này có tên gọi là đảo Trường Sa). Tháng 5/1988.
![[IMG]](https://lh3.googleusercontent.com/blogger_img_proxy/AEn0k_s2kOuYOKVM_y5CerZJO-SBQfkdLOKHyHHmyU9OQLyUIhrRzvd2IbiPaNkb8-og9a_eJOA5BSOKgdgQ8DzgWx7tZ9Tyybcj0-xioq0R8DwW4z8o2cuaomQFNcY3m_VDKI5DLdH-6YFgZwOmBhya4TyokrVNtSR_d2w4WN4=s0-d)
Đảo Trường Sa Lớn (lúc này có tên gọi là đảo Trường Sa). Tháng 5/1988.
Những bức ảnh CQ-88: 3 - Hòn đảo mang tên người thuyền trưởng
Đảo Phan Vinh chỉ nổi khi thủy triều xuống thấp, khi triều lên chỉ có
một vài mỏm đá nổi cao hơn mặt nước. Đảo bé tẹo nhưng có ít nhất hai
chiếc xe tăng vài ba cổ pháo 37 ly cho thấy tính khẩn trương và quyết
liệt của thời điểm này...
Đảo Trường Sa Đông. Tháng 5/1988.
Những bức ảnh CQ-88: 4 - Núi Le, Thuyền Chài sẵn sàng chiến đấu
Nhìn vị tướng tự mình thị phạm cho chiến sĩ trên đảo, không ai biết
rằng Tư lệnh Giáp Văn Cương chỉ còn 1/3 dạ dày sau ca mổ năm 1980 và
mang trong người một căn bệnh hiểm nghèo...
Đảo Núi Le. Tháng 5/1988
Đảo Núi Le nằm ở 80 46’ vĩ độ, 1140 11’
kinh độ Đông. Nằm cách đảo Tốc Tan 6,5 hải lý về phía Nam, chiều dài
nhất của đảo là 10km, chiều rộng nhất là 5km.
Bãi san hô Núi Le có thềm san hô tương
đối khép kín. Phía trong bãi san hô có hồ, chiều dài hồ khoảng 8,3km,
chiều rộng khoảng 3,5km. Khi thủy triều xuống thấp, rải rác có những hòn
đá nhô lên khỏi mặt nước. Hải quân nhân dân Việt Nam đóng giữ Núi Le từ
ngày 2/3/1988.
Nhà báo Viết Thái với một chiến sỹ trên đảo núi le. Tháng 5 năm 1988.
Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014
Quân tình nguyện VN đã sống và chiến đấu như thế nào...(XVI)
Một mảnh bản đồ có độ nét cao về khu vực Amleang ngoài (ở phía Tây Nam
núi Kim-ri), có dòng sông Stưng Krang Ponley (Stoeng Krăng Pônley) chảy
dọc theo đường 132, xin gởi lên đây để góp thêm tư liệu.

Quân tình nguyện VN đã sống và chiến đấu như thế nào...(XV)
Chúng tôi nhanh chóng chuẩn bị cơm nước ăn uống xong còn phải đi tiếp
, chẳng đường tiếp theo còn dài với nhiều gian nan , nắng trưa không
quá gay gắt đổ xuống lòng con suối với những tảng đá to giữa dòng mạch
nước trong veo len lỏi giữa những khe đá bắt nắng hất lên những tia
sáng lung linh loa lóa , rừng xanh bạt ngàn với những đỉnh núi cao ở 2
đầu con suối mỏm này nối tiếp những mỏm khác mịt mù bất tận , vài tiếng
choèn choẹt khoèn khoẹt của loài chim rừng nào đó vô duyên giữa đám
lính đang chuẩn bị cơm nước dưới suối với những bếp lửa khói tỏa mờ mờ
dâng dâng .
Rồi vế bên kia của con suối tít trên đỉnh cao phía trên đầu chúng tôi tiếng anh em lính QTN VN mình gọi nhau ý ới , đơn vị nào thế nhỉ ? Chịu , mình là những người mới vào đây lần đầu biết ai vào với ai đâu mà hỏi , anh em còn ở tít trên cao kia nhìn thấy mặt họ đâu mà biết , lính mà quân ta với nhau là được rồi , ở đây ngoài quân ta và quân địch chẳng còn loại người nào khác để phân biệt đối xử , quân ta có nghĩa là đồng chí đồng đội bắt tay chào hỏi thậm trí hỏi thăm đồng hương đồng khói , quân địch hả ? Tao sẵn sàng tiễn đưa mày sang thế giới bên kia không cần à ừ hay hừ hừ làm gì hết .
Rồi vế bên kia của con suối tít trên đỉnh cao phía trên đầu chúng tôi tiếng anh em lính QTN VN mình gọi nhau ý ới , đơn vị nào thế nhỉ ? Chịu , mình là những người mới vào đây lần đầu biết ai vào với ai đâu mà hỏi , anh em còn ở tít trên cao kia nhìn thấy mặt họ đâu mà biết , lính mà quân ta với nhau là được rồi , ở đây ngoài quân ta và quân địch chẳng còn loại người nào khác để phân biệt đối xử , quân ta có nghĩa là đồng chí đồng đội bắt tay chào hỏi thậm trí hỏi thăm đồng hương đồng khói , quân địch hả ? Tao sẵn sàng tiễn đưa mày sang thế giới bên kia không cần à ừ hay hừ hừ làm gì hết .
Quân tình nguyện VN đã sống và chiến đấu như thế nào...(XIV)
Lần thứ 2 truy đuổi càn quét núi Kimry săn đuổi Tà Mốc của hướng D7
chúng tôi đã về đến tây nam núi Kimry và lúc đó cũng gần cuối tháng
12.1979 rồi , sau vụ chúng tôi bị tập kích trưa hôm đó khi chúng tôi
quay về đến ngã 3 cây me ngọt thì vận tải D đã xuống cáng thương binh đi
và áp giải thằng tù binh Pốt đi rồi , trên D bộ , bộ phận khai thác tin
tức tù binh do anh Thành phiên dịch hỏi cung , từ những lời khai của
thằng tù binh có thêm nhiều tin tức khá quan trọng liên quan rất nhiều
đến hoạt động của địch vùng này .
Theo lời khai của tù binh : Đội hình của chúng chia lẻ thành từng nhóm nhỏ , 3 hoặc 5 tên , có nhóm nhiều hơn , chúng tùy nghi di tản trong rừng , tự mò tìm lương thực thực phẩm trong dân sống cách đó vài chục km hay đào củ quả rừng ăn duy trì cuộc sống , cách 5 ngày sẽ gặp nhau 1 lần nhận kế hoạch nhiệm vụ mới , địa điểm được chấm sẵn một vị trí bất kể nào đó cứ đúng ngày là chúng sẽ tìm về đó , cũng có khoanh vùng cho từng phiên hiệu đơn vị địch hoạt động riêng , nhiệm vụ cụ thể của chúng là duy trì đội hình chờ cấp trên giao nhiệm vụ trực tiếp khi thời cơ đến , qua về giữa dân và vùng Kimry lôi kéo dân K và thanh niên đến tuổi cầm súng theo chúng , móc nối với những thành phân là lính Pốt hiện đang hoạt động dấu mặt trong dân K chờ thời cơ đến đến có thể chắp nối thành một đơn vị chính quy chiến đấu ngay bên trong nội địa ...vv và hôm nay nhóm 5 thằng Pốt kia đã hẹn gặp nhau tại ngã 3 cây me ngọt chính vì thế chúng đã va phải đội hình C2 vô tình nằm đó nghỉ trưa .
Theo lời khai của tù binh : Đội hình của chúng chia lẻ thành từng nhóm nhỏ , 3 hoặc 5 tên , có nhóm nhiều hơn , chúng tùy nghi di tản trong rừng , tự mò tìm lương thực thực phẩm trong dân sống cách đó vài chục km hay đào củ quả rừng ăn duy trì cuộc sống , cách 5 ngày sẽ gặp nhau 1 lần nhận kế hoạch nhiệm vụ mới , địa điểm được chấm sẵn một vị trí bất kể nào đó cứ đúng ngày là chúng sẽ tìm về đó , cũng có khoanh vùng cho từng phiên hiệu đơn vị địch hoạt động riêng , nhiệm vụ cụ thể của chúng là duy trì đội hình chờ cấp trên giao nhiệm vụ trực tiếp khi thời cơ đến , qua về giữa dân và vùng Kimry lôi kéo dân K và thanh niên đến tuổi cầm súng theo chúng , móc nối với những thành phân là lính Pốt hiện đang hoạt động dấu mặt trong dân K chờ thời cơ đến đến có thể chắp nối thành một đơn vị chính quy chiến đấu ngay bên trong nội địa ...vv và hôm nay nhóm 5 thằng Pốt kia đã hẹn gặp nhau tại ngã 3 cây me ngọt chính vì thế chúng đã va phải đội hình C2 vô tình nằm đó nghỉ trưa .
Quân tình nguyện VN đã sống và chiến đấu như thế nào...(XIII)
Đêm hôm đó D7 chúng tôi đã bỏ qua một lực lượng địch trên đường hành
quân để tìm đến đúng mục tiêu đã định , thực hiện như đã được cấp trên
phân công cho nhiệm vụ của đơn vị luồn sâu hành quân tác chiến . Những
nguyên tắc cơ bản của chiến thuật cho những đơn vị luồn sâu đánh nở hoa
trong lòng địch là tránh giao tranh với quân địch trên suốt dọc đường
đi , cái điều cấp trên cần là đơn vị đó phải vào đến đúng mục tiêu đã
xác định đúng thời gian đánh vào những mục tiêu quan trọng mang tính
quyết định của chiến địch chứ không phải giao tranh hơn thua với mấy
thằng lính địch hay đơn vị lẻ tẻ của địch trên dọc đường đi , yếu tố bí
mật bất ngờ , táo bạo pha chút lạnh lùng của chiến trận cần thiết hơn .
Khoảng 4h sáng là chúng tôi đã vào gần sát mục tiêu được xác định sẵn , mục tiêu là cái chùa cũ xác sơ cùng thời gian và vài căn nhà sàn xiêu vẹo cùng thời gian , nơi đây có lẽ từ rất lâu rồi không có người ở , vẫn rừng bao quanh cái phum cũ này , cây cối um tùm mọc tràn cả vào những khoảng đất mà có lẽ xưa kia là những nương rẫy trồng trọt canh tác của người dân địa phương .
Khoảng 4h sáng là chúng tôi đã vào gần sát mục tiêu được xác định sẵn , mục tiêu là cái chùa cũ xác sơ cùng thời gian và vài căn nhà sàn xiêu vẹo cùng thời gian , nơi đây có lẽ từ rất lâu rồi không có người ở , vẫn rừng bao quanh cái phum cũ này , cây cối um tùm mọc tràn cả vào những khoảng đất mà có lẽ xưa kia là những nương rẫy trồng trọt canh tác của người dân địa phương .
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)